BLOG TÌNH YÊU Blog tình yêu
10/10 1629 bình chọn

Thơ chế hài hước vui về cây khế và vàng

Thơ chế hài hước vui về cây khế và vàng
Thơ chế hài hước vui về cây khế và vàng

Ngày xưa trên núi Thiên Thai
Có hai đứa dở bò xoài với nhau
Miệng thì help help kêu đau
Thế nhưng cứ húc như trâu sổng chuồng
Lộn đồi cóc, nhái, ễnh ương
Rất nhiều thú dữ chuyện thường thế thôi
Về đêm động vật săn mồi
Gặp đâu hai đứa lạc trôi chốn này
Đói thì bủn rủn chân tay
Đại tiệc đã bày, ngoảnh đít là ngu
Ngứa là phải gãi thằng cu
Thịt tươi phải chén tít mù mới ngon
Chỉ thương hai đứa chọi con
Cha già mẹ héo lấy (lưng ) mà ăn
Bây giờ kinh tế khó khăn
Gia tài bạc tỷ chia phần nàm thao
Thằng anh vỗ ngực của tao
Sinh sau đẻ muộn tuổi nào đòi chia
Thằng em vuốt tóc sờ tea
Cậy lờ ơn lớn chứ gì thằng anh
Muốn êm thì phải ngọt lành
Tuổi lờ quen thói sở khanh cũ rồi
Ít ra cũng phải cưa đôi
Còn không tao cũng dí bùi anh em
Rượu chè thì phải lệ quyên (đóng góp)
Quan hệ đến tiền, phải rõ ràng ra
Cãi nhau suýt dỡ mịa nhà
Hai thằng quyết định chơi pà đỏ đen
Chỉ thương cho kiếp đàn em
Chơi hoài chỉ thấy bi rên tít mù
May trời rớt trái mù u
Ván bài cuối cũng cho ù ăn may
Bao phen trăm nghĩ ngàn xoay
Cuối cùng cũng có chỗ xây cái lều
Thực ra nó giống chuồng heo
Đồng không mông quạnh làm liều cũng vui
Dầu sao có đất cắm dùi
Có cây khế ngọt để chơi trước nhà
(Truyện còn nhưng chửa nghĩ ra
Thôi thì gác lại để pà hôm sau)

Part 2

Rất gần mà lại rất xa
Thời gian cũng mấy mùa cà trổ bông
Gió lùa khe đít lạnh mông
Chắc rằng trời chuyển sang đông mất rồi
Hai hòn nóng toát mồ hôi
Thì trời chuyển hạ không cười... thật luôn
Nói chung cơ bản là buồn
Nghèo thì khó kiếm miếng (lưng) mà xơi
Tông môn đù á cuộc đời
Thằng em túm gậy khắp nơi tung hoành
Vừa đi vừa chửi thằng anh
Bao nhiêu của cải nó giành hết trơn
Để ông miếng đất cỏn con
Tiểu xa một chút hết non mảnh rồi
Ngứa thì cũng gãi mà thôi
Có đau cũng bởi dí bùi gốc cây
Miệng ngâm tóc gió thôi bay
Ra vườn bứt khế nhậu say đỡ buồn
Ô kìa có cái lò tôn
Chết nhầm trứng lộn có con chim thần
To dài lông lá toàn thân
Ở đâu bu đến rỉa ăn khế nhà
Phen này thì chết với bà
Lại nhầm ông cắt mịa... à đem ngâm
Đã đen mà lại còn thâm
Đã nghèo còn có đứa ăn khế chùa
Tay quay gạch tóe như mưa
Mười viên trật chín dạng vừa vừa đâu
Một viên dính mịa vào đầu
Con chim nằm ngửa phao câu lên trời
Rụng như thể ổi Lệ Rơi
Của chìm của nổi đến phòi hết ra
Thằng em hét Ố Ba Ma
Chạy đâu cho thoát chết pà mày đi
Vác dây ra nó trói ghì
Tròn như bánh tét xong phi về nhà
(Tiếp theo còn chửa nghĩ ra
Hẹn khi rảnh rỗi viết nha mọi người )

Part 3

Đêm nằm trong bãi tha ma
Đâu đây gió hú teo pà thằng em
Con chim nằm vật đến đêm
Giật mình tỉnh giấc thấy đen khắp người
Tưởng đâu chết mịa nó rồi
Cô hồn trác tác con giời ném ông
Đúng là cái loại mặt lồng
Tự nhiên tỉa phát thôi xong cuộc tình
Chưa lần được phá tờ rinh
Thế là nó cũng theo mình ra đi
Thò tay móc đít cười khì
Làm ma thì lấy máu gì mùi hôi
Đang ca nửa khúc lạc trôi
Thằng nào nó sút trúng nồi mà đau
Móa thằng mặt ngựa đầu trâu
Bắt tao hay muốn đánh nhau vậy mài
Ai ngờ nó táng bạt tai
Còn phiêu hơn cả tay quai ấy nhề
Thằng em cất giọng bê đê
Sao rồi con tó muốn gì bảo anh
Chim khôn chim đậu trên cành
Mày ăn khế trộm mày xanh cỏ rồi
Khế vàng khế bạc ông nuôi
Nhịn ăn nhịn uống teo (bùi) bao năm
Chỉ khi lễ tết ngày rằm
Hái vài ba quả để ăn đỡ thèm
Mày ngon mày sủa tao xem
Không tao cắt tiết nhậu liền đêm nay
Học đâu cái giống to dài
Nện xong ngoảnh đít cất khoai chạy làng
Con chim chột dạ hoang mang
Hóa ra là bị con hàng này thông
Quả này muốn chạy chẳng xong
Muốn đi chẳng đặng, muốn rông muộn rồi
Thôi thì thôi thế thì thôi
Có ăn có trả có chơi chu toàn
Mai mang sì líp ba gang
Tao mang đến chỗ con hàng cực ngon
Thằng em con mắt trợn tròn
Nhảm thêm câu nữa liếm (lưng) nha chim
Con chim con mắt lim dim
Củ từ tao nói làm lìn ban căng
Ngày mai mang túi ba gang
Anh đưa chú đến bãi vàng nhà anh
Xong cho mày nhặt thả phanh
Hợp đồng ký kết tàu nhanh chim chuồn
Thằng em tự đắc mình khôn
Bắt ngay được quả kèo ngon vãi lìn
(Thôi giờ con mắt lim dim
Lần sau kể tiếp con chim trả vàng)

Part 4

Thói đời nhẹ dạ cả tin
Thường hay bị chửi là khìn với ngu
Sáng ra gió rít vù vù
Thằng em thấy lạnh teo u với hòn
Quả này không khéo bị troll
Chờ dài cả trứng thấy (lưng) chim đâu
Thôi thì tiểu phát giải sầu
Buồn mà cứ nhịn sỏi đau giữa đùi
Không hên thì chắc phải xui
Con chim không đến dí đùi quan tâm
Miệng đang lảm nhảm thì thầm
Chợt nghe có tiếng nổ rầm sau mông
(Đây không phải khí nội công
Bà con chớ nghĩ pháo lồng xì hơi)
Tiếng này là tiếng Lệ Rơi
Con chim nó rụng trên trời xuống đây
Thằng em đang bận quay tay
Giật mình tý nhũn cả chày lẫn gân
Chim nôn nao, dạ bần thần
Thằng kia sao mặt nó đần đít ngan
Chim qua quật phát lồng bàn
Thằng em mãi mới hồi thần tỉnh mê
Tông môn lộn hết cả mề
Tý thằng em hỏng coóc xê... chết nhầm
Tý thì hỏng khúc dùi đâm
Nhưng đang lụy nó chửi thầm thế thôi
Sao sao việc thế nào rồi
Mang vàng bị nó tỉa rơi cướp à
Thằng em vừa vuốt vừa xoa
Con chim nghẹt thở phọt ba lít nhờn (nước bọt )
Bỏ tay thằng đểu mặt (lưng)
Bóp vầy nói được tao con mày liền
Sau năm phút thở hốt hền
Con chim hắng giọng kền kền xuýt xoa
Sớm làm vội bát cháo gà
Cộng tô bún chó thêm ba đĩa lòng
Thế nào bụng nó đình công
Đuổi như tào tháo tụt mồng tý toi
Xong chưa tay nải sao rồi
Mình đi ngay nhể lạc trôi bãi vàng
Nhớ là mang túi ba gang
Không thừa không thiếu hỏng hàng đấy con
Ô kê nhắc lắm mệt vồn
Thằng em quẹt miệng dựng trôn chỉ quần
Nhà anh kinh tế khó khăn
Cả đời có mỗi cái quần chẳng thay
Cũng đo vừa đủ gang tay
Cắt luôn quần ngố chú mày thấy sao
Mà thôi cứ nói tầm phào
Trưa trờ trưa trật tào lao vãi lìn
Giờ ra thuê chiếc đờ rim
Hay thuê 4 bánh đây chim muộn rồi
Con chim mắt trợn mắt lồi
Mày đi như thế khi bùi đến nơi
Để anh cõng lượn trên trời
Tối mai hạ cánh thế thôi xuất hành
(Phần này mình viết quẩn quanh
Do đầu đang nhức thôi dành phần sau)

Part 5

Lâu ngày thèm chuyến tàu nhanh
Nhưng cò không tiến thôi đành nằm im
Bao năm mỏi gối đi tìm
Con ơi con đã chết chìm nơi đâu
Riêng cha ôm một nỗi sầu
Tay run chân mỏi hạt đau lắm rồi
Mãi mà con chẳng về chơi
Đợi chờ mòn mỏi đơn côi cuộc tình
Sao con vẫn mãi lặng thinh
Tiền ơi bố nhớ bóng hình của con
Chết nhầm, thật vãi linh hồn
Tý thì lệch sóng ăn đòn thiện tai
Con chim bay đúng một ngày
Chẳng thừa chẳng thiếu lẻ hai đêm liền
Chẳng qua thấy gái tắm tiên
Xem show lại chẳng mất tiền bỏ sao
Thế là hai đứa vuốt sào
Cả đêm không biết giết bao nhiêu người
Ơn giời cũng đến được nơi
Vàng nhiều như ổi Lệ Rơi trong vườn
Thằng em nén khí hậu môn
Hét to chửi đổng mặt lưng con chim
Nơi đây vàng nổi vàng chìm
Chất như đống rạ bố kìm nàm thao
Chỉ cho mang mỗi cái bao
Hiệu ba con sói, nhét vào được nhiêu
(Xin thề tôi chẳng đặt điều
Thằng em chửi thế tôi điêu làm gì)
Chim như bị dẫm vào bi
Vừa co vừa giật nhổ phì cãi luôn
Tiên sư cái loại mặt lưng
Tham thâm như mõ lại còn đa dâm
Có vài quả khế ông ăn
Ba gang vàng cục đem cân nhiêu tiền
Chớ đừng chọc tức ông điên
Ông cho nằm đấy bi rên bây giờ
Thói đâu cái loại mặt lờ
Miệng như đít ếch, mặt trơ đít nồi
Sao giờ có lấy hay thôi
(Anh đi xa quá ) ăn b... nha con
Không tiền mà muốn sờ lưng
Có vàng không nhặt khéo (khôn) nhất vùng
Một khi chim máu Bà Tưng
Quay tay thần chưởng méo dừng được đâu
Chửi như con hát một chầu
Thằng em phát nể sức trâu chim thần
Thượng cẳng tay, hạ cẳng chân
Nghĩ thầm xong việc nhân trần nhổ lông
May là ở giữa biển đông
Nã pháo cặp lồng, chắc khỏi về quê
Thò tay vuốt tóc sờ tea
Anh trêu có tý làm ghê vậy mày
Thôi chờ năm phút xong ngay
Loanh quanh một lúc chim bay lên trời
Thằng em nay đã đổi đời
Nói chung cuộc sống khác người khi xưa
(Quýt nào mà quýt chẳng chua
Thằng nào buồn ngủ chẳng cưa chân giường (ngáy)
Còn mình chưa có người thương
Quay tay chưởng pháp vài đường thôi bye)

Thơ chế về đàn ông lăng nhăng đa tình mê gái

Thơ chế về đàn ông lăng nhăng đa tình mê gái
Thơ chế về đàn ông lăng nhăng đa tình mê gái

Tháng trước ngủ với em Hà
Em Hằng biết chuyện, thế là giận dai
Tháng sau ngủ với em Mai
Vừa rời nhà nghỉ, em Nhài lườm yêu
Buổi trưa đi với em Kiều
Vào trong khách sạn, đụng niêu em Đào
Em Ngọc lại gọi anh vào
Ôm vai, bá cổ thế nào đây anh
Em Hương kề má rất nhanh
Nhìn thấy em Thủy cũng đành phải đi
Thế nào lại gặp em Vi
Tình xưa nghĩa cũ còn gì mà vương
Nhìn My anh lại thấy thương
Đứng ở đầu ngõ mắt buồn nhìn xa
Chạnh lòng nghĩ đến em Nga
Hôm nọ đợi ở gốc đa xóm ngoài
Nhớ hôm đi với em Hoài
Vừa về một lúc thì Khoai sang nhà
Em Trang í ới từ xa
Có rảnh không vậy đến nhà với em
Buổi tối hẹn với em Sen
Đi uống nước mía, lại chờ em Nhung
Em Lan cũng muốn đi cùng
Xe thì có một đành bùng em Vân
Hôm nay tẩn ngẩn tần ngần
Đi em nào nữa tâm thần mất thôi
Đen thế gặp Thủy Tiên rồi
Số đào hoa quá chết thôi sướng gì

Thơ vui hài hước về vợ chồng lục bát (chế vợ chồng nhà Cuội)

Thơ vui hài hước về vợ chồng lục bát (chế vợ chồng nhà Cuội)
Thơ vui hài hước về vợ chồng lục bát (chế vợ chồng nhà Cuội)

Ngày xưa, xưa rất là xưa
Từ ngày ông Bảy (*) còn chưa ra đời
Mặt trăng ở tít trên trời
Nhưng mà chưa có Cuội ngồi gốc đa
Một hôm chú Cuội sinh ra
Tất nhiên lúc nhỏ cuội là trẻ con
Dần dần Cuội cũng lớn khôn
Làm nghề đốn củi kiếm cơm mỗi ngày
Có cây rìu sắc trong tay
Nên là Cuội vẫn thường hay vào rừng
Một ngày ăn tạm bánh chưng
Cầm rìu Cuội đến một vùng núi sâu
Bất ngờ Cuội gặp đàn Trâu
À không! Đàn cọp đùa nhau trong lồng
Cuội bị cọp cắn vào mông
Ái dà… đau quá! nhưng không việc gì
Cuội ta điên tiết vung rìu
Phang nhẹ một cái đàn cừu chết luôn
Lại nhầm, là chết cọp con
Bỗng nhiên cọp mẹ lon ton chạy về
Tiếng gầm cọp mẹ rất ghê
Cuội nghe sợ quá bỏ về nhà ngay
Đúng rồi, Cuội núp trên cây
Thấy con cọp mẹ cứu bầy cọp con
Cọp mẹ đi lấy lá non
Nhai nhai rồi mớm cho con của mình
Như có phép lạ tài tình
Đàn cọp con bất thình lình, lại chơi
Chờ cho đàn cọp đi rồi
Cuội xuống đào gốc và lôi cây về
Trên đường đến đoạn bờ đê
Cuội cứu được cụ thả dê đang nằm
Cụ già tỉnh dậy bảo rằng
Cây này ngâm rượu đing lăng đây mà
Đúng rồi!... cây phép, cây đa
Trời ban cho Cuội để mà cứu dân
Cuội trồng cây ở giữa sân
À không, trồng ở phía Đông sau nhà
Tiếng lành về Cuội đồn xa
Hễ ai mới chết Cuội là cứu ngay
Và rồi cho đến 1 ngày
Cuội gặp con chó đang bay trên trời
Lại nhầm, là chó chết trôi
Vớt lên, mớm lá, chó hồi sức luôn
Làng bên có lão đi buôn
Con gái mới mất nên buồn lắm thay
Vội vàng tìm đến Cuội ngay
Nài xin chú Cuội ra tay cứu người
Một cô gái thật xinh tươi
Tỉnh ra cô nở nụ cười rất duyên
Thế rồi cô gái làng bên
Đã cùng với Cuội nên duyên vợ chồng
Vào một buổi sáng mùa đông
Cuội đi đốn củi nên không có nhà
Lũ giặc tàn ác đi qua
Moi ruột vợ Cuội xong là vứt đi
Về nhà Cuội khóc tỉ ti
Ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì xảy ra
Vội vàng đi hái lá đa
Nhai nhai, nhá nhá rồi tra vào mồm
Cuội nhai hết cả một ôm
Thế mà vẫn chả nên cơm cháo gì
Bọn giặc nó vứt ruột đi
Bây giờ chẳng biết lấy gì mà thay
Gâu, gâu… con chó nói ngay
Chủ nhân lấy bộ ruột này của tôi
Đằng nào chả bị đúc dồi
Cho nhà Dũng chó làm mồi rượu ngon
Thế là Cuội lấy lòng non
Thay cho bộ ruột của con vợ già
À không, vợ đẹp như hoa
Mớm cho ít lá xong là tỉnh ngay
Nhưng mà lại rất là gay
Vợ Cuội từ đó rất hay bị nhầm
Bảo là đi lấy cái mâm
Lại đem cái chậu ra đầm bắt tôm
Và rồi cho đến 1 hôm
Vợ Cuội đi uống bia ôm trở về
Bia nhiều ắt sẽ buồn tè
Đằng Tây chẳng (ấy) lại nhè gốc đa
Đùng đùng giông tố xảy ra
Gốc cây bật rễ, cây đa về trời
Cuội về không kịp cất lời
Quăng rìu, kéo gốc xong rồi theo cây
Vù vù qua 9 tầng mây
Từ từ hạ xuống trên tay chị Hằng
Chị trồng ngay trước cung trăng
Không tin hỏi chị Trăng Rằm mà xem

Theo Nguyễn Đại Yên

Thơ chế cuộc đời: Trí khôn của tao đây

Thơ chế cuộc đời: Trí khôn của tao đây
Thơ chế cuộc đời: Trí khôn của tao đây

Truyện rằng xưa rất là xưa
Con người lúc đó vẫn bừa bằng trâu
Con chó thì sủa gâu gâu
Con Cọp nói được vài câu như người
Con Trâu hay nói hay cười
Vẫn được đánh giá là người cần cu
Ý là Trâu rất cần cù
Chăm chỉ làm việc để bù thông minh
Vào một buổi sáng bình minh
Trăng còn lấp ló đầu đình phía Tây
Mọi người đang giấc ngủ say
Bác nông dân dậy đi cày ruộng xa
(Đến ruộng thì chợt nhớ ra
Để quên một thứ gọi là Trí khôn
Lòng dạ lo lắng bồn chồn
Mồm còn lẩm bẩm, ôn tồn: Lại quên!
Đoạn này chủ yếu viết thêm)
Có con Cọp cái phục bên bìa rừng
Thấy con Trâu mộng to đùng
Đang cày cặm cụi nửa mừng nửa lo
“Tại sao Trâu khỏe và to
Kéo cày còn bị đánh cho vào người?
Trâu kia nào đến nỗi lười
Trước giờ nổi tiếng là người cần cu (cù)”
Cọp chờ cho đến buổi trưa
Khi mà thửa ruộng cũng vừa cày xong
Từ từ cọp tiến ra đồng
“E hèm! Hỏi phát! Này ông Trâu già!
Ông to và khỏe sao mà
Bị người đánh đít. Nghĩa là làm sao?”
Nghiêng mình Trâu ngắm trời cao
“Giải thích với Cọp thế nào đây ta!”
“Người tuy nhỏ bé nhưng mà
Họ luôn có cái gọi là Trí khôn”
Cọp nghe thấy vậy hết hồn
Tuy nhiên đếch hiểu Trí khôn là gì
Trong lòng cũng muốn tí ti
Nên là cọp quyết định đi gặp người
Nhẹ nhàng cọp mới cất lời
“Trí khôn anh để ở nơi phương nào?
Cho nhìn một cái xem sao
Có nhiều để lại cho tao tí nhề!”
“Mày xem cái đó làm zề?
Để nhà. Mày thích tao về lấy cho”
Trong lòng tỏ vẻ lo lo
“Tao về mày chén mất bò (trâu) của tao
Khi đó tao biết làm nào?
Hay là buộc tạm mày vào gốc cây!”
Thế là bác lấy cuộn dây
Buộc con cọp cái vào cây ven rừng
Rạ, rơm chất đống to đùng
Rồi châm lửa đốt cháy bùng rất to
Cọp như bị nướng trong lò
Bác nông dân sướng cười bò ngất ngây
“Trí khôn… (hự) của ta đây!
Tao cho mày tất, giờ mày lấy đi”
Trâu cười thích trí hi hi…
Mồm va vào đá, răng đi cả hàm
Đống lửa còn chưa kịp tàn
Cọp chưa bị nướng thành than nên mừng
Lửa thiêu làm đứt dây thừng
Cọp ta phi thẳng vào rừng trốn luôn
Ở đời học được tí khôn
Đôi khi cũng vãi cả hồn. Thấy chưa!

Theo Nguyễn Đại Yên

Thơ chế Thạch Sanh và Lý Thông bằng lục bát thời hiện đại (Phần kết)

Thơ chế Thạch Sanh và Lý Thông bằng lục bát thời hiện đại (Phần kết)
Thơ chế Thạch Sanh và Lý Thông bằng lục bát thời hiện đại (Phần kết)

Sau khi thiến được đại bàng
Đường quan lộ Lý ngày càng tiến nhanh
(Còn hơn cả Trịnh Xuân Thanh)
Được vua bổ nhiệm đầu ngành công thương
Nào là quản lý thị trường
(Chắc là cũng giống như phường bán rong)
Nào là hóa chất, dầu, xăng
Nào là phân bón, điện năng, ngân hàng
Nào là khoáng sản, quặng, than
Cơ khí, chế tạo, gò, hàn, luyện kim…
Lý Thông đôi mắt lim dim
Nghe báo cáo chỉ ngồi im (ngu mà)
Tay này bản chất ranh ma
Nghĩ ngay giải pháp nó là như sau:
Một là điện, nước, xăng, dầu
Những dịch vụ chẳng đấu đầu với ai (độc quyền)
Cứ kêu thua lỗ kéo dài
Rồi xin tăng giá gấp 2 – 3 lần
Hai là cái việc cổ phần
Công ty nhà nước chưa cần vội đâu
Huy động con cháu, rể dâu
Họ hàng hang hốc đấu thầu vài lô
Cổ phiếu giá rẻ như cho
“Bọn mày cứ thế mà vơ về nhà”
Để dư chút ít gọi là
Giá tăng rồi mới bán ra bên ngoài
Thôi thì cũng phải công khai
Khỏi dân và bọn báo đài nó soi…
Sau khi sắp xếp xong xuôi
Bắt đầu vơ vét, sợ… hãi gì đâu
Hỏi sao quan lại cứ giầu?
Hỏi sao dân chẳng ngóc đầu được lên?!

Trở lại câu chuyện Thạch Đen
Sau khi xách dép về trên Ba Vì
Trắng tay và chẳng có gì
Lại làm nghề cũ bóp ti bò vàng
Thạch Đen giúp đỡ dân làng
Phát triển kinh tế, mở mang dân nghèo
Chăn gà, thả vịt, nuôi heo
Trâu, bò, ngan, ngỗng, chó, mèo… vân… vân…
Nhà nào cũng có cái ăn
Bà con đời sống dần dần khá lên
Mọi người quý mến Thạch Đen
Hận thằng kế bẩn mưu hèn Lý Thông

Cuộc đời chưa quá bất công
Đến ngày bầu cử Hội đồng quốc gia
Thạch Đen được lựa chọn ra
Về sau giữ chức thanh tra chính quyền
Làm ngay lĩnh vực đếm tiền
Thanh tra thấy thiếu hàng nghìn tỷ đô
Đấy là mới kiểm sơ sơ
Đọc lên mà vãi cả lờ chấm công
Riêng nhà bác họ Lý Thông
Cũng âm mấy triệu tỷ đồng của dân
Thông xin khắc phục dần dần
Nhưng mà hắn phải thằng đần ếu đâu
Chuyện này nó nghĩ từ lâu
Tham ô là tội mất đầu chẳng tha
Trong khi chờ đợi điều tra
Lý Thông đã phắn mịa ra nước ngoài…

Sáng ra ăn tạm củ khoai
Hồ sơ vụ án phải “nhai” rất nhiều
Thạch Đen có vẻ đăm chiêu
“Quan tham giờ bọn nó liều quá cơ”
Vài tay trán bóng mặt dơ
Chưa ngồi ấm chỗ đã vơ vét rồi
Nợ công cao ngập ngút trời
Tiền dân giờ biết thu hồi ra sao?
Nghỉ tay rít điếu thuốc lào
Nhả làn khói, ngắm trời cao Đen thề:
“Chưa dẹp được lũ nhiêu khê
Thạch Đen tôi sẽ xin về quê hương”
Rồi Đen trực tiếp xuống phường
Dẹp hè phố, lấy lề đường cho dân
Lắng nghe ý kiến dân cần
Cho thanh tra lại toàn phần đất đai
Đền bù những án oan sai
Thu hồi dự án kéo dài, dây dưa
Tinh giảm biên chế dư thừa
Thằng nào vi phạm là đưa vào tù…
Rồi Đen kêu gọi đầu tư
Kinh tế, xã hội từ từ tiến lên
An ninh, chính trị vững bền
Văn hóa, giáo dục một nền văn minh…

Đại bàng cùng với trăn tinh
Một hôm chúng bất thình lình gặp nhau
Hai thằng trao đổi rất lâu
Bàn mưu cho họ Thạch chầu Diêm Vương
Sáng nay vừa bước xuống đường
“Mịa cha thằng tó nào tương vào mình”
Lại còn dàn cảnh vô tình
Xịt VX độc thần kinh lên đầu
Thạch Đen gục xuống hồi lâu
Xung quanh chỉ thấy một màu tối om

Boong boong, cốc cốc, boong boong
Thạch Đen ơi hỡi, nay còn nữa không?
Cuộc đời sao lại bất công
Thạch Đen thì ít Lý Thông quá nhiều
Chuyện này tôi kể hơi điêu
Nhưng mà chắc sẽ có nhiều người tin.

Tác giả: Nguyễn Đại Yên

Phần 1: Tiểu sử Thạch Đen
Phần 2: Tiểu sử Lý Thông
Phần 3: Thạch Đen đi đánh đại bàng Giang Văn Hồ bị Lý Thông cướp công

Thơ chế lục bát về Mai An Tiêm bán dưa hấu ế

Thơ chế lục bát về Mai An Tiêm bán dưa hấu ế
Thơ chế lục bát về Mai An Tiêm bán dưa hấu ế
Sau khi phát hiện giống dưa
An Tiêm rất được nhà Vua tin dùng
Giao cho dải đất miền Trung
Từ Thanh Hóa đến tận vùng Tây Nguyên
Quyết xây thương hiệu gia truyền
Dạy dân ở khắp các miền trồng dưa
Làm giàu chẳng ngại nắng mưa
Ngon lành trúng quả mấy mùa bội thu
Trừ đi chi phí đầu tư
An Tiêm sắm hẳn Lếc-xù dạo chơi
Thể hiện "Sao đã đổi ngôi"
Nhờ trồng dưa hấu mà đời đổi thay
Ở đời ai chẳng thích hay
Thông tin đến được mấy tay báo đài
Nhâu nhâu họ xếp hàng dài
Nào là phóng sự, viết bài, quay phim
Nào là chụp ảnh, đăng tin
Nào là "tiên tiến", "điển hình", "nêu gương"
Nào là "tỷ phú đời thường"
"Làm giàu không khó", "con đường vùng quê"...
Bà con khắp nẻo tìm về
Ai ai cũng muốn học nghề trồng dưa
Năm sau tiếp tục được mùa
Lái buôn Trung Quốc thu mua tận nhà
Nông dân mặt đẹp như hoa
Làm ăn kinh tế đang đà tiến lên
Vụ này họ quyết trồng thêm
Lúa, ngô, khoai, sắn... chẳng thèm quan tâm
Cuối năm thu hoạch ầm ầm
Mỗi sào tính nhẩm lãi tầm nghìn đô
Phen này chắc hẳn giàu to
Ăn mừng thắng lợi mổ bò, giết trâu
Nhưng mà ai có ngờ đâu
Cái thằng thương lái sao lâu quá trời!
Dưa thu về mấy ngày rồi
Nhiều nhà lo lắng đứng ngồi bất an
Ở đâu dưa cũng ngập tràn
Giá thì chưa đến một ngàn 1 cân
Nhà vua họp khẩn cứu dân
Tham gia gồm các thành phần như sau:
Đại diện cho bộ hoa màu
10 giáo sư giỏi hàng đầu Việt Nam
Bộ tiền tệ, bộ ngân hàng
Cử 10 tiến sỹ sẵn sàng tham gia
Bộ nhập vào, bộ xuất ra
Cũng cử 10 bác chuyên gia thị trường
Bộ kế hoạch, bộ công thương...
Ngoài ra có cả dân thường (ít thôi)
Sau khi ổn định chỗ ngồi
Nghe thằng báo cáo một hồi (8 trang)
Nội dung thì rất miên man
Chỗ nào cũng thấy chỉ toàn là dưa
Tóm lại, cung đã bị thừa
Còn phần giải pháp thì chưa nói gì
Suốt tuần bàn lại tính đi
(Cuối ngày còn nhận phong bì 200)
Nhiều ông phát biểu rất hăng:
"Sao không tìm đến nhà thằng lái thương?"
"Sao không mở rộng thị trường?"
"Sao không chế biến thành đường?"... vân... vân...
Cuối cùng đến bác nông dân
Nói xong hội nghị rầm rầm vỗ tay
Nội dung bác nói thế này:
"Cứ để dưa đấy hàng ngày nuôi heo"
Toàn dân hưởng ứng làm theo
Bà con ta lại vẫn nghèo như xưa...

Thơ Nguyễn Đại Yên

Còn nữa

Thơ hài hước về chú Cuội nhân rằm Trung thu bằng lục bát

Thơ hài hước về chú Cuội nhân rằm Trung thu bằng lục bát
Thơ hài hước về chú Cuội nhân rằm Trung thu bằng lục bát

Lại xưa xưa rất là xưa
Người ta mặc khố chứ chưa mặc quần
Có anh chàng gốc nông dân
Mồ côi cha mẹ độc thân một mình
Tên là Cuội khá thông minh
Đẹp zai lại có thân hình nở nang
Làm cho lũ gái quanh làng
Thấy anh là lại xếp hàng gạ... yêu
Nhưng anh này họ Yết Kiêu
Dửng dưng khi thấy nồi niêu bánh dày
Chỉ đi kiếm củi mỗi ngày
Như ong chăm chỉ hăng say mật đời
Một hôm trong lúc dạo chơi
Anh ta phát hiện tiếng cười râm ran
Mới nghe lại tưởng ma làm
Về sau nghe rõ ra đàn cọp con
Bốn em bụ bẫm mông tròn
Nô đùa phá phách cười giòn với nhau
Cuội ta nghĩ vội trong đầu
Cho dù chúng vẫn trẻ trâu nhưng mà
Nay mai chúng lớn thêm ra
Chúng thời khát máu khát da thịt liền
Thôi vì cuộc sống bình yên
Mình đành để chúng qui tiên chốn này
Nói rồi Cuội nắm trên tay
Chiếc rìu sắc nhọn ném bay vù vù
Chỉ nghe bốn tiếng á... ư
Bọn kia nằm chết chỏng bu lên giời
Cọp già khấp khểnh tới nơi
Các con đã chết nó thời hét to
Cuội kia hoảng hốt âu lo
Leo cây cổ thụ nằm co tránh đòn
Chỉ nghe tim đập coong coong
Phen này chết chắc chả còn nghĩ suy
Cuội ta nằm tiếc củ mì
Còn nguyên chửa được xông phi phát nào
Các em Huệ, Cúc, Lan, Đào
Thương mình lại khóc sọp ngao mấy ngày
Cọp già đứng cạnh gốc cây
Tưởng đâu nó sẽ phanh thây Cuội hiền
Thế nhưng nó rất thản nhiên
Chỉ đưa tay hái một xiên lá rừng
Về bên bốn xác con cưng
Nó nhai rồi mớm cho từng đứa luôn
Lát sau như phép gọi hồn
Bọn kia tỉnh lại lon ton bình thường
Cuội mừng tựa vớ kim cương
Khi hay thần dược mình đương có rồi
Phen này giàu hú nhanh thôi
Chả lo thiếu rượu thiếu mồi ha ha
Cuội chờ lũ hổ đi xa
Mới toan bò xuống để tha cây về
Nửa đường gặp lão hôn mê
Nghi là đã chết môi trề mắt thâm
Cuội nhanh tay bứt lá thần
Nhét cho ông lão chết nhăn đầy mồm
Lát sau thấy lão lồm cồm
Xác thân với lại linh hồn gặp nhau
Cảm ơn anh Cuội hồi lâu
Lão bèn cắp đít đi sâu vào rừng
Cuội mang cây quí trên lưng
Phăm phăm về bản để trưng xóm làng
Tiếng đồn khắp chốn rộn vang
Cuội ta từ đó giàu sang hơn nhiều
Một hôm trong lúc thả diều
Cuội nghe tiếng khóc tiếng kêu nức lòng
Xin mày hãy cứu con ông
Nó lăn xuống giếng chắc xong mịa doài
Cuội bèn chân vắt lên vai
Vắt luôn cả cái "dài dài" chạy đi
Xác cô gái đẹp nhu mì
Sau khi ăn lá lại hi hi cười
Liếc nhìn Cuội rất lả lơi
Cuội như sét đánh rụng rời tay chân
Chàng bèn ngỏ ý thành thân
Hai cha con họ phê đần... duyệt ngay

Part 2

Sau khi giải cứu giai nhân
Thù lao là lễ thành thân với nàng
Đưa thiên tình sử sang trang
Cuội nay có vợ buông màn mỗi đêm
Nói chung cuộc sống êm đềm
Chồng không chả vợ không nem ngoài đường
Một hôm Cuội đứng cạnh mương
Thấy con chó chết bụng trương nổi phều
Xung quanh là mấy cụm bèo
Có thêm lũ nhặng hò reo tưng bừng
Cuội ta có vẻ ngập ngừng
Nghĩ hay cứu nó về chưng sả giềng
Nghĩ xong Cuội bứt lá tiên
Nhét vào mồm chó động viên nó rằng:
Nạc thì tao xáo cùng măng
Mỡ thì rượu mận tao ăn vẫn giòn
Chưa đầy hai nốt La, Son
Chó kia mở mắt hoàn hồn mới kinh
Thần linh ơi hỡi thần linh
Chó kêu ăng ẳng nghĩ mình mộng du
Nó trông thấy Cuội... gừ gừ
Nhìn tao hãm thế thằng cu mặt lìn
Cuội giơ cẳng đá trúng tym
Làm cho con chó van xin liên hồi
Em xin anh đấy anh ơi
Em biết tội rồi đừng đánh em đau
Theo ta về bản mau mau
Khôn thì ta giữ làu bàu thịt ngay
Chó kia ngoan ngoãn vác chày
Về theo anh Cuội làm tay trông nhà
Còn hơn mãi mãi làm ma
Luân hồi vạn kiếp mới ra giống người
Ở bên kia phía ngọn đồi
Có bang phái lớn "Bong Sòi" là tên
Chúng không cướp của cướp tiền
Mà moi nội tạng chuyển bên Trung Tàu
Bọn này thám thính từ lâu
Cuội kia vợ đẹp lại giàu nhất thôn
Trong tay có lá hoàn hồn
Bọn tao rất muốn thử đòn tuyệt chiêu
Ánh dương đã xế sang chiều
Cuội đi bóc bánh người yêu chửa về
Vợ chàng đang vá coóc - xê
Kế bên con chó nằm kê vào đùi
Ngoài kia trời đã tối thui
Bọn kia bèn xách dùi cui nhảy vào
Một thằng rút vội con dao
Thằng kia chuẩn bị mở bao đựng lòng
Chó kêu thảm thiết gọi vong
Rồi phi ra chạy một vòng quanh sân
Tiên sư thèng chủ bất nhân
Mải đi hú hí vợ cần đếch thưa
Chó ngồi phục khóc như mưa
Lát sau Cuội mới say sưa mò về
Này ki... ki... có... chuyện giề
Vợ tao sao lại úp mề nằm đây
Nghe xong con chó giãi bày
Cuội ta vội vã lấy ngay lá thần
Vợ ngoan ngậm lấy rồi ăn
Từ nay anh hứa chỉ mần em thôi
Kêu kêu khấn khấn một hồi
Ủa sao vợ vẫn nằm phơi bưởi bòng
Trời ơi không thể... không... không
Cuội ta đau đớn cõi lòng nát tan
Chó kia nước mắt hai hàng
Sau hồi suy ngẫm với ngàn đắn đo
Mạng mình anh Cuội đã cho
Thôi nay trả lại đỡ lo nợ nần
Họ buồn mình chẳng yên thân
Rồi mai xương cũng đem tần với măng
Nói rồi chó đến nhe răng
Cuội ơi anh cứ... giết thằng em đi
Em chưa báo đáp được gì
Mạng em hèn mọn thôi thì hi sinh
Anh mau mà cứu vợ mình
Để lâu xác lại thối kinh anh à
Cuội nhìn em cẩu xót xa
Không ngờ con chó thật là có tâm
Ngoài kia mưa đổ ầm ầm
Cuội lau nước mắt rồi cầm dao phay
Trong vòng khoảng sáu mươi giây
Chó kia còn mỗi cái thây khô quèo
Tim gan thận phổi lòng phèo
Chuyển sang vợ Cuội cái vèo rất nhanh
Vết thương theo đó cũng lành
Cô kia sống lại khôn lanh như... gà
Để dành mai viết phần ba
Truyện hơi hư cấu cả nhà... cố tin

Part 3

Cuội đem xác chó đi chôn
Tâm can cảm thấy biết ơn vô cùng
Trách mình có lúc dửng dưng
Còn đòi thịt nó đem chưng sả giềng
Thôi giờ mày hãy ngủ yên
Kiếp sau tao hứa đáp đền gấp ba
Cưng như phụng dưỡng bố già
Nâng như trứng, hứng như hoa... đếch đùa
Ngoài kia trời vẫn đổ mưa
Đường trơn té dập mu rùa như chơi
Tao về kẻo tối đến nơi
Vợ tao đang ngóng cục dồi hi hi
Vậy là kẻ ở người đi
Da người ruột chó thôi thì cũng xong
Miễn sao căng mọng bưởi bòng
Phụ lưu nước chảy ra sông dồi dào
Cuội về mò hến bắt ngao
Ruộng ta ta phải cắm sào chăm lo
Phòng khi kẻ khác rình mò
Còn ra tay kịp phản cho mấy đòn
Nói về cô vợ eo thon
Sau lần chết hụt bỗng tròn phây phây
Ăn cơm toàn bốc bằng tay
Xương gà xương vịt cũng nhai không chừa
Ngủ ngày đêm thức ngắm mưa
Đôi khi lại nướng từ trưa đến chiều
Rất hay lục vét nồi niêu
Nói chung là rất... vãi lều giống ki
Ngày xưa xinh đẹp nhu mì
Ngày nay bẩn bựa béo phì thấy kinh
Ngày xưa lanh lợi thông minh
Ngày nay lắm lúc quên mình là ai
Cuội ta thở ngắn than dài
Cũng đành ngậm đắng... chịu thoai sao giờ
Cuộc đời nhiều lúc như mơ
Nhiều khi như thực vãi lờ chấm than
Một hôm Cuội bận đi làm
Khi đi dặn vợ lo toan việc nhà
Phải chăm tưới nước cây đa
(Tên cây thuốc quí người ta vẫn đồn)
Phải dùng nước sạch nước thơm
Chứ chơi thứ nước rửa... mồm là xong
Cô kia lúc nhớ lúc không
Đôi khi nước rửa... cặp lồng cũng tương
Một hôm trước lúc ra đường
Cuội quay lại dặn vợ thương thế này
Đái thì em đái đằng Tây
Đằng đông mà đái cây bay về giời
Dạ vâng em nhớ cả rồi
Chồng đi mát mẻ mau thôi rồi về
Tối nay em muốn thả dê
Lâu lâu chả uống cà phê... thèm doài
Thế là chân vắt lên vai
Vắt luôn cả cái dài dài Cuội đi
Vợ kia ăn vội tô mì
Uống thêm năm cốc milk tea chanh đào
Thế là bụng chướng như phao
Mụ nhanh chân chạy ra ao.. .tụt quần
Đang trong tư thế dạng chân
Bỗng dưng mặt đất dần dần chuyển rung
Cây đa gốc rễ to đùng
Trồi lên mặt đất bật tung như diều
Cuội về thấy vậy gào kêu
Hai tay bám chắc với theo cây liền
Vợ chàng thét gọi như điên
Nhưng chàng tiếc của giữ yên không rời
Cây đa kéo Cuội lên trời
Kể từ khi đó Cuội ngồi đến nay

Tác giả: Trăng Rằm

Thơ chế hài hay về sự tích Tấm Cám (lục bát)

Thơ chế hài hay về sự tích Tấm Cám (lục bát)
Thơ chế hài hay về sự tích Tấm Cám (lục bát)

Truyện rằng xưa xửa xừa xưa
Cái hồi Face book vẫn chưa ra đời
Mưa rào ếch vẫn tìm đôi
Yêu nhau vài tháng là thời wedding
Có cô con gái rất xinh
Lớn khôn cũng lập gia đình như ai
Chồng nàng ắt hẳn là trai
Vì sau chín tháng ăn khoai... dính bầu
Sinh ra một bé rất ngầu
À không một bé da màu cà phê
Tuổi Tân Mùi tướng con dê
Đẹp như Trăng đó hề hề đếch điêu
Lên hai đã nói rất nhiều
Lên năm là biết vét niêu lục nồi
Khai sinh tên bé Thienloi
Dịch ra tiếng Thái: "Ơn giời hót gơ"
Biệt danh lúc tuổi ấu thơ
Gọi em là Tấm pờ rồ nhất thôn
Rượu say vì có men cồn
Ba em say cũng thường nôn vào tường
Trải qua mấy vụ đỗ tương
Mẹ em yếu sức không tương nổi mìn
Bạch Mai họ bảo bệnh tim
Khuyên cha em phải mau tìm vợ hai
Như lời tiên đoán không sai
Mẹ em bệnh nặng nên die Tấm à
Xóm làng rộn trống đám ma
Kèm theo tiếng khóc vỡ òa của em
Thói đời hết chả tìm nem
Ba đi bước nữa cũng xem chuyện thường
Đẻ ra một tiểu cô nương
Mông chai mặt thớt giống phường lưu manh
Xe nào đổ dốc chẳng phanh
Con chồng mẹ kế ngon lành mấy khi
Từ ngày bố bệnh mất đi
Tấm nàng cơ cực không gì nói hơn
Bữa nào cũng bị đói cơm
Việc nhà làm hết vẫn đòn nát mông
Nghĩ hay lấy mịa nó chồng
Nhưng mình bé quá mọt gông khổ chàng
Một hôm Tấm quét nhà ngang
Mụ gì nhiếc móc một tràng như thơ
"Quét nhanh không hả, con p.h.ò
Rồi mang cái giỏ đi mò cho tao
Tép tôm cá phải đầy vào
Về nhà tao thưởng yếm đào nghe chưa"
Dứt lời Tấm lặn đến trưa
Giỏ kia tôm tép cũng vừa nặng hông
Cám thì mải bắt bướm ong
Đến trưa giỏ vẫn trống không có gì
Lúc về nó mới nghĩ suy
Tìm ngay ra cách cướp tea Tấm hiền
À không cướp giỏ em quên
Về tranh yếm lụa quần len dép hài...
Tạm dừng để viết phần hai
Mong là sẽ được nghìn like hì hì

Part 2

Sau khi ngụp lặn dưới sông
Vì nghe con Cám bảo mông dính bùn
À không đầu lấm lun phun
Tí về mẹ lại đánh chùn tủy xương
Tấm lên Cám đã khuất đường
Mang theo giỏ tép rõ ngon đi rồi
Tấm ngồi khóc lóc ỉ ôi
Bỗng đâu sấm sét liên hồi vang lên
Một ông cao giống Bi-rên
Râu ria mọc kiểu dễ dền tứ tung
Giọng vang như kiểu loa thùng
"Vì sao con khóc"... mày khùng hả con
Tấm đưa vạt áo lau mồm
À nhầm lau mắt nỉ non hỏi rằng
Ngài tên là Bụt đúng chăng
Gu gồ nó tả y chang kiểu này
Vuốt râu Bụt khẽ nhíu mày
Tiên sư cô chứ game cày ít thôi
Mê chi cái món xoong nồi
Cối chày bưởi chuối bụng lồi kêu ai
Hãy mang em Bống chân dài
Về nuôi dưới giếng hát vài câu sau
Bống à em ở nơi đâu
Đừng chê chị khó ham giầu em nha
"Lên ăn cơm bạc nhà ta
Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người"
Dứt câu Bụt ngoác miệng cười
Hô mưa gọi gió rồi chuồi mắt tăm
Nghe lời Bụt mỗi bữa ăn
Tấm chia cho Bống một phần bát cơm
Mẹ con mụ Cám thờn bơn
Thấy cô như vậy ống dòm sinh nghi
Sáng ra giả bộ nhu mì
Mụ kêu cô Tấm hãy đi gội đầu
À nhầm mụ bảo chăn trâu
Chăn xa một tí tối lâu hãy về
Tấm nàng răm rắp lắng nghe
Ngờ đâu chúng nó lăm le Bống rồi
Mang cơm chúng gọi một hồi
Bống lên chúng bắt bỏ nồi nấu canh
Xương vùi tro bếp cho nhanh
Tấm về mất Bống khóc banh xóm làng
Góc sân lại nổ cái đoàng
Bụt ông lại hiện hỏi nàng khóc chi
Tấm phơi tội ác bà dì
Với con em gái Bụt nghe bực mình
Mua ngay Kotex sì tin
Chết cha ta lộn hãy tìm bộ xương
Kèm theo bốn vỏ chai tương
Chia đều chôn ở chân giường giúp ta
Sau này lúc khó bỏ ra
Muốn gì có đấy kêu la cái giề
Nói xong Bụt vuốt râu dê
Phi ngay xuống phố bắt ve mịa rồi
Cũng nhờ gà mái dở hơi
Nhiệt tình bới giúp đến rơi cooc cì
Nhà vua năm đó trị vì
Ăn no dửng mỡ muốn đi diễu hành
Dự là sẽ đá tàu nhanh
Với em xinh nhất ngoại thành cho oai
Cám mua váy ngắn đầm dài
Guốc cao son phấn định chài nhà vua
Tấm ta cũng định đò đưa
Nhưng do mẹ kế không ưa nên là
Trộn chung thóc gạo một ca
Bắt phân loại hết mới đà cho đi
Quen mồm Tấm khóc tỉ ti
Bụt ơi mau hiện không phi vỡ cà
Bụt sai chim sẻ xuống nhà
Giúp cô nhặt thóc gạo ra gọn gàng
Xiêm y, ngựa đã sẵn sàng
Từ trong bốn lọ xếp hàng hiện lên
Môi tô đỏ, mắt đeo len
Tấm đi giày mới sướng rên hừ hừ
Phần ba chắc phải từ từ
Lâu lâu lại viết đỡ hư cái người
Đâu nào các thánh đười ươi
Hỏi ai đã đọc vào cười tớ xem

Part 3

Sau khi nhận thứ Bụt cho
Tấm liền tức tốc phi bò đi ngay
À không tóc gió tung bay
Túm cương con ngựa quát: Mày, nhanh lên (!)
Ngựa phi hổn hển hồn hền
Vó đau mất lái thế nên rơi hài
Tấm liền cấu mạnh vào tai
Tối về bà đếch cho mài ăn ngô
Hài kia rớt mịa xuống hồ
Tấm ta lẩm bẩm: Chẳng mò nổi đâu (!)
Nhà vua đúng lúc qua cầu
Con voi kỳ lạ hồi lâu cứ nhìn
Đá mông nó vẫn đứng im
Mắt như ra hiệu muốn tìm thứ chi
Vua sai tên lính chân chì
Xuống mò một lúc ấy thì lôi lên
Chiếc hài nhỏ nhắn màu đen
Cỡ ba mươi bảy giống em hề hề
Lệnh ban khắp cả vùng quê
Cô nào xỏ được rước về hoàng cung
Thế là xúm đỏ xúm đông
Bà nào cũng muốn có chồng làm vua
Thế nhưng đếch thím nào vừa
Mẹ con bé Cám cũng thua... chịu roài
Cũng vào xỏ thử như ai
Thế nhưng bụng nghĩ: Đúng size tao rồi
Vào cung là lẽ thường thôi
Nghĩ mà sung sướng nhoẻn môi Tấm cười
Vua thì như vớ vàng mười
Mang ngay một bó hoa tươi ra chào
Phen này đúng thỏa ước ao
Lọ lem hóa kiếp chào mào đỏ trôn
Nhếch môi Cám nói: Vãi cồn
Để xem ít nữa ai hơn...đờ mờ
Đúng là con nhãi ở dơ
Mèo mù ngớ ngẩn lại vồ huy chương
Tý về tao đốt mịa giường
Thu gom quần áo ném mương rộng nhà
Mụ dì tay vỗ tay xoa
Để rồi mẹ tính con à, yên tâm (!)
Thời gian như kén hóa tằm
Vào cung được khoảng một năm Tấm về
Giỗ cha tươm tất đề huề
Đô la, biệt thự một xe chất đầy
Mụ dì bèn nghĩ cách ngay
Làm sao giết Tấm để thay Cám vào
Cạnh nhà có một cái ao
Bên bờ lại có cây cau đương buồng
Biết là Tấm rất hiền lương
Chăm ngoan, hiếu thảo, nhịn nhường dưới trên
Mụ liền sai Tấm trèo lên
Hái cau mang xuống đốt đèn giỗ cha
Tấm lên đến ngọn thế là
Mang dao mụ chặt... ngã pà chết toi
Áo quần lột hết đem phơi
Hôm sau Cám mặc rồi rời nhà đi
Vua buồn cũng khóc tỉ ti
Nhưng thôi mất chị thay dì (em) cũng ham
Miễn là vẫn được bóc cam
Miễn là vẫn được sái hàm uống milk
Vui hơm hả các tềnh iu
Vỗ tay em phát thanh kiu cả nhà
Thôi em tạm kết phần ba
Phần tư sẽ viết không xa ngày này
Hai mươi giờ bốn bảy giây
Phút hai mươi tám cất chày ngủ đơi
Hôm nay sao sáng ngập trời
Em vui nên viết mấy lời... đừng chê

Part 4

Sau khi kế chị vào cung
Cám thường giở võ bà Tưng khoe hàng
Lúc đầu vua cũng hoang mang
Nhưng sau thích thú đòi phang suốt ngày
Nói về cô Tấm thơ ngây
Chết oan tức tưởi nuốt cay phục thù
Tấm liền hóa kiếp chim cu
Ngày đêm nó cứ gật gù đòi ăn
Chết cha tỏi lẫn mịa hành
Tấm xinh hóa kiếp vàng anh lượn trời
Một hôm thấy Cám đang phơi
Tấm vênh mỏ hót mấy lời như sau
Này con giặt áo chồng tao
Giặt mà không sạch tao cào xước da
Phơi sào, phơi gậy nhớ nha
Phơi dây thép bẩn thì ta đánh đòn
Vua đang ăn dở bát cơm
Thấy con chim đẹp ống dòm ra xem
Định sai lính bắt cuộn nem
Trời xui thế méo hết thèm mới hay
Vua liền dang rộng cánh tay
Vợ anh đấy hả... hãy bay vào chuồng
À quên vào áo anh thương
Mang em về để đầu giường hót chơi
Nhà vua vừa mới dứt lời
Tấm liền bay đến... xin mời anh măm
Vua mua lồng ngoét năm trăm
Suốt ngày ve vuốt... chẳng làm việc chi
Cám nhìn tức lộn bòng tea
Gọi ngay hỏi mẹ kế gì giết chim
Một hôm vua bận xem phim
"Nếu chưa mười tám cấm nhìn, Ok"
Cám đưa chim đến sau hè
Gạch tương một phát chết lè lưỡi ra
Tổ sư, dám cướp chồng bà
Bà đem luộc chín với sa tế liền
Lông này bà đổ cạnh hiên
Từ nay thì hết làm phiền nhá con
Mất chim vua rất đau buồn
Sữa không thèm uống, bưởi bòng không ăn
Cám kia chỉ biết cằn nhằn
Nghĩ thầm trong bụng chắc khăng yếu rồi
Ta đi kiếm của lạ xơi
No chè, chán cháo, chê xôi ta về
Nói về cái bộ lông dê
À lông chim đổ bên lề lối đi
Tự nhiên một thứ cây gì
Thân cao da nhẵn thâm thì mọc lên
Tưởng đâu là bụi rau dền
Về sau mới biết nó tên xoan đào
Vua thường mắc võng hát ngao
Cây xum xuê bóng vẫy chào mát tươi
Ngày đêm rúc rích nói cười
Bây giờ mà thế gọi người thần kinh
Cám kia thấy vậy tức mình
Zalo nhắn mẹ hãy trình kế mau
Hãy sai nhanh mấy thằng hầu
Đốn cây phơi gỗ nỏ tầu đi con
Thuê tay thợ mộc đầu thôn
Làm ra khung cửi là xong con à
Một hôm dệt vải trong nhà
Nghe đâu như có tiếng ma vọng rằng
Con kia bà vả rụng răng
Cướp chồng tao sẽ đẩy lăn xuống cầu
Cám liền hốt hoảng... ồ nâu
Mang ngay khung cửi tẩm dầu đốt luôn
Tro mang ra tận đầu đường
Hoang mang lo sợ vãi cồn... a men
Tưởng đâu năm tháng lãng quên
Tưởng đâu cứ chết là lên thiên đàng
Sự đời nó vẫn trái ngang
Ác nhân ác giả chẳng oan chỗ nào
Đầu đường lại mọc cây cao
Quả thơm hương dậy ngạt ngào bay xa
Có bà lão nọ đi qua
Ngẩng lên thấy quả tay sà với theo
Thị ơi bà rất là nghèo
Quanh năm túng bấn đói meo cơ hàn
Thị à con rất là ngoan
Rụng đi bà bán kiếm ngàn mua rau
Chết cha quen máu làm giầu
Nên em nói lộn cái câu của bà
Bà kêu thị rụng bị nha
Bà về bà ngửi chứ bà không ăn
Bà mang thị dúi vào chăn
Hàng ngày đóng cửa gói khăn kiếm tiền
Tấm nàng giờ đã hóa tiên
Ngày ngày giúp cụ lo yên việc nhà
Phần tư tạm kết loa loa
Em đi kiếm gói bim cà chén đây
Hết thơ, hết chữ, mỏi tay
Vậy mà hổng bít được like không nè

Part 5

Từ ngày vặt quả thị hoang
Bà luôn gặp những bàng hoàng khó tin
Ban đầu thấy cũng hơi kinh
Nhiều khi cấu mạnh xem mình có mơ
Nền nhà không một vết dơ
Cơm ngon canh ngọt luôn chờ sẵn mâm
Vườn rau tươi tốt nảy mầm
Đàn gà xí xớn chạy sân vui đùa
Nghĩ từ tối đến tận trưa
Vẫn không lý giải chuyện vừa xảy ra
Một hôm bà bước khỏi nhà
Đi dăm bảy bước xong là về ngay
Trời ơi sao giữa ban ngày
Có con ma nữ mặt dày thế kia
Bà toan cầm cái ba chia
Phi cho một phát hồn lìa khỏi thân
Thế nhưng khoan đã... lại gần
Thấy cô vội vã tay làm rất nhanh
Bà toan kéo bức phong mành
Tấm nghe tiếng động... bóp phanh xuống đèo
Ý là nhanh tựa con beo
Chưa đầy tích tắc chui vèo vào trong
Thị kia thơm nức căn phòng
Khiến bà xúc động mà lòng rối ren
Quyết tâm hiểu rõ trắng đen
Vì sao cô gái hiện lên giúp bà
Hôm sau lại giả đi xa
Rồi về bắt gặp Tấm ta đang mần
Không giây phút thoáng lần chần
Bà vơ cái vỏ băm vằm nát tươm
Tấm ta định đánh bài chuồn
Nhưng bà phá mịa mất chuồng nên thôi
Từ nay bà bớt đơn côi
Từ nay Tấm cũng có người chở che
Mẹ con mở quán đầu hè
Bán trầu cộng với nước chè Thái Nguyên
Tuy không kiếm được nhiều tiền
Thế nhưng cuộc sống bình yên nhẹ nhàng
Một hôm vua bỏ đi hoang
Định là kiếm tạm gái làng đổi gu
Đi lâu mỏi cái lưng gù
Quán đây nghỉ tạm để tu cốc trà
Trầu têm cánh phượng nở hoa
Lom khom cung kính đưa ra để mời
Này này bà lão kia ơi
Ai têm trầu thế hãy vời ra đây
Tấm đang Face book hăng say
Bỗng nghe mẹ gọi xỏ giày chạy ra
Đứa nào lại muốn gặp ta
Đang cua zai đẹp tụt pà hứng luôn
Rút tông định ném vỡ mồm
Nhưng may vẫn kịp nén dồn vào trong
Đúng là trái đất xoay vòng
Quảng Ninh tiếp giáp Hải Phòng chẳng sai
Hai bên nước mắt lăn dài
Lao vào ôm ấp sờ tai sờ đùi
Nói chung sung sướng mừng vui
Vua thì nóng ruột muốn vùi... củ sen
Nhưng nghe Tấm nói... đỏ đèn
Thế là tạm hoãn mấy đêm hì hì
Tấm đang nghĩ đến bà dì
Với con em gái mặt lì mà căm
Giết ta tất cả bốn lần
Phen này ta trả gấp trăm gấp mười
Ta về ta bỏ thùng vôi
Lấy que xiên chả, chọc lòi mắt trâu
Hay ta bỏ mịa vạc dầu
Ngựa voi dày xéo, cắt đầu ném sông
Suy đi tính lại cho cùng
Mình làm như thế mất công ích giề
Bán cho bà chủ cave
Kiếm ngay vài xị tiêu nhoè thích hơn
Thế là rút thẳng iphone
Gọi xong sai lính rút côn đuổi liền
Cám vì thất sủng nên điên
Vừa đi vừa ngoái, chửi tiên sư mày
Tấm không để ý mảy may
Ôm chồng hai đứa dắt tay đi vào
Từ nay thớt lại có dao
Thực đơn thêm món lươn chao bề bề
Tình hình bạn ấy đang phê
Viết thơ chả có cát xê cũng rầu
Like kia mời bóp cho mau
Part 5 là hết từ đầu đến đuôi
Có câu chó ngáp phải ruồi
Những người hay khóc lại cười rất nhanh
Cho xin cốc nước đường chanh
Cởi đồ, tắt mạng, buông mành, off face

Thơ chế về gái ế bằng lục bát hay lắm ý

Thơ chế về gái ế bằng lục bát hay lắm ý
Thơ chế về gái ế bằng lục bát hay lắm ý

Sinh năm một chín tám ba
Thế nhưng khuôn mặt vẫn là bấy bê
Thoạt nhìn ta tưởng tuổi dê
Bởi xem cái ảnh bộ mề rất to
Độc thân nhưng chửa có bồ
Tuy nhiên zai đẹp thập thò khá đông
Hỡi cô em má hồng hồng
Đầu vuông tóc cúp như bông chuối rừng
Nhìn em cứ tưởng bà Tưng
Bởi em xinh đẹp đến từng cen-ti
Chân tuy hơi ngắn hì hì
Cơ mà sang chảnh kém gì Ngọc Trinh
Váy xanh em mặc quá xinh
Hai dây mà tụt... cứng mình có tên
Áo trong tương phản màu đen
Tức là màu trắng phải hem... Thu Lài
Ước gì anh được chuẩn zai
Ước gì anh có thứ "dài" em ha
Đưa em về sống một nhà
Tay ôm, đầu ấp hơm xa nửa giờ
Hông làm em khóc nữa cơ
Anh xin bù đắp cho "Khờ" của anh
Chỉ cần em bật đèn xanh
Né công, vượt tải, thả phanh anh vào
Xin em đừng giấu bánh bao
Để anh thấp thỏm lại trào máu hăng
Thấy em tụp ảnh tay dang
Anh đây chỉ muốn chạy quàng đến ôm
Sợ em chởi: Tó dê xồm
Nên anh đành nuốt... nước mồm vào trong
Em ơi trái đất xoay vòng
Anh đây vẫn ở Hải Phòng ngóng em
Chờ ngày xay chả quấn nem
Chờ hôm tái ngộ buông rèm hô theo
Chúng mềnh quay líp "Nhà nghèo"
Mai mang face book mềnh treo em hầy
Cho anh ngắm nốt đôi giầy
Em đang đứng dưới gốc cây xà cừ
Phía sau non bộ đó ư
Hai con cò trắng gật gù gạ yêu

Thơ chế sự tích ông Táo bà Táo có thật không, bao nhiêu vợ?

Thơ chế sự tích ông Táo bà Táo có thật không, bao nhiêu vợ?
Thơ chế sự tích ông Táo bà Táo có thật không, bao nhiêu vợ?

Việt Nam ngày đó lâu roài
Ở miền quê nọ có hai vợ chồng
Ở căn nhà nhỏ ven sông
Quanh năm cày cấy chổng mông lên zời
Chồng tinh thông võ "lộn đồi"
Vợ thì giỏi võ "pà ngồi chổng pô"
Một năm hai vụ lúa ngô
Người ăn không hết đổ vò ủ men
Vậy là từ đó triền miên
Gã chồng nốc rượu say mèm sáng trưa
Ruộng hoang bỏ đó chẳng bừa
Gia cầm gia súc cũng thưa bớt dần
Một hôm đang đứng giữa sân
Tình hình phê lắm... nhìn chân tưởng đùi
Vợ thì đi tới đi lui
Chồng nhìn ngứa mắt rút dùi phang luôn
Bấy giờ mà có Iphone
Họ quay cờ nhíp xong tuồn lên phây
Nửa đời của gã chồng say
Chắc trong nhà đá em đây đếch đùa
Mây nhiều ắt phải thành mưa
Làm người ai muốn thiệt thua vào mình
Ăn đòn nhiều quá phải kinh
Vợ kia đành dứt cuộc tình trái ngang
Tay đòn tay bị lang thang
Hai hôm thì dạt ngôi làng kế bên
Mỏi chân ngồi ké bậc thềm
Căn nhà mái lợp tấm phên chuối rừng
Bụng thì trống đánh tưng tưng
Giá mà có hớp trà gừng thì ngon
Đang mơ thì bỗng hết hồn
Tự nhiên lại có một ông đi về
Mặt nhìn có vẻ dâm dê
Lão soi từ cổ đến... mề xuống chân
Làm cho cô gái bần thần
Người đơ như đá, mặt đần như ki
Này cô cho hỏi tên gì
Tự dưng sao lại ngồi lỳ nhà ta
Ở đây họ cấm "chăn gà"
(Thế nhưng cho hỏi giá là bao nhiêu
Vào đây check thử nồi niêu
Xong anh bo ít tiền tiêu dọc đường)
Cô nàng kể chuyện đáng thương
Mấy năm chung sống với phường lưu manh
Rượu say hắn sút tung mành
Bây giờ thân xác héo xanh gầy mòn
Bỏ nhà đi đã vài hôm
Vẫn chưa có thứ bỏ mồm anh ơi
Anh kia nghe quá rụng rời
Thương cô gái nhỏ tuổi đời đang xuân
Mon men anh mới lại gần
Ngỏ luôn ý định thành thân với nàng
Tuy là chẳng được giầu sang
Thế nhưng hạnh phúc đàng hoàng giống ai
Tối nay cửa đóng then cài
Mở lò ta nướng củ khoai ăn mừng
Từ nay anh sẽ nai lưng
Săn nai săn gấu cưa sừng em ăn
Đến đây tạm kết một phần
Hẹn hai hôm nữa lại mần tiếp nha
Hải Phòng nay chắc mười ba
Nghe đâu rét rụng lá đa sân đình
(Em là cô bé Trăng xinh
Em đang bán hạt nhà mình nhớ mua)

Part 2

(Chồng đầu cứ gọi là A
Chồng sau tạm đặt tên là anh B
Vợ thì cứ gọi cô C
Chính tên chính chủ dễ bề xưng hô)
Từ khi vợ bỏ theo bồ
Anh A buồn chán thẩn thơ suốt ngày
Vẫn bè bạn với cơn say
Đêm về tích cực quay... tay một mình
Tiếc cô vợ nhỏ xinh xinh
Muốn đi tìm kiếm để rinh nàng về
Buồn còn có chỗ thả dê
Vui còn được bóc bề bề chấm tương
Tay mang hành lí lên đường
Bụi cây bờ cỏ làm giường mỗi đêm
Trời xui đến đúng bậc thềm
Vợ anh ngồi khóc ướt mèm khi xưa
Cúi xin gia chủ cơm thừa
Ăn trong lúc tránh cơn mưa bất ngờ
Cô C bưng bát ô tô
Cơm canh lẫn lộn lò rò bước ra
Ăn đi đừng có vô nhà
Chồng em về thấy chết cha anh liền
Ơ mà sao thấy quen quen
Người kia cho hỏi anh tên là gì
Anh chồng đứng chết như si
Nhận ra vợ cũ muốn phi đến chồm
Nhưng mà lại vướng tô cơm
Nên anh khựng lại nói mồm mấy câu
Chắc em giờ đã sang giầu
Tình ta em bỏ sông sâu mất rồi
Anh giờ kiếp sống bèo trôi
Làm sao có chuyện được xơi bánh dầy
Cho anh xin nốt đêm này
Ái ân trọn khúc tình say thỏa lòng
Mai anh về xóm bờ sông
Sống đời còm cõi chẳng mong đợi nhiều
Mủi lòng vợ cũng liêu xiêu
Tình xưa rủ đến là điều hiển nhiên
Thế nhưng cô chỉ cho tiền
Bảo anh chồng cũ cảm phiền đi cho
Nếu anh mà cứ dật dờ
Chồng em về đến là tờ oi toi
Nói toan chửa kịp dứt lời
Anh chồng sau đã ới ời ngoài sân
Tình hình là rất phân vân
Nàng bèn vội túm cạp quần anh A
Đẩy anh ra phía sau nhà
Lấy rơm phủ kín xong là bỏ đi
Anh B chả biết chuyện gì
Chỉ lo kiếm rượu nhâm nhi đỡ buồn
Một tay anh xách con chồn
Mới vừa săn được hãy còn sống nhăn
Vặt lông để nó cởi trần
Thui lên luộc chấm tương bần Hưng Yên
Rượu vào ta sẽ thành tiên
Tối nay thêm món chả xiên ngao sò
Thui xong bỏ lại đống tro
Hồng như than đốt Hoành Bồ, Quảng Ninh
Lại thêm cơn gió vô tình
Đẩy đưa ngọn lửa thình lình cháy lan
Khói cao nghi ngút từng làn
Cô C hốt hoảng mang can đựng dầu
Vẩy vào đám cháy hồi lâu
Ủa sao chẳng tắt, vẫn màu đỏ tươi
Thất thanh cô mới kêu zời
A ơi em giết anh rồi hu hu
Nói xong cô nhảy cái vù
Vào trong đống lửa như dù đứt dây
Anh B tháo vội đôi giầy
Toan là túm vợ... tiếc thay muộn roài
Cuộc tình chả biết đúng sai
Thế nhưng mất vợ đếch ai chăm mình
Thôi thì ta cũng quyên sinh
Theo cô ấy đến thiên đình một phen
Vậy là ba xác cháy đen
Người dân thương xót thuê kèn tiễn ma
Truyện hai ông với một bà
Dân gian từ đó bịa ra nhiều điều
Đến tai Ngọc Đế thân yêu
Ngài nghe cảm động vãi lều suýt cry
Đưa Thiên Lôi cái lệnh bài
Phong cho chức tước để cai quản nhà
À quên trông bếp từ xa
Cuối năm vào đúng hai ba thì về
Dẫu cho cuộc sống bộn bề
Cỗ mâm vẫn phải đề huề tất tươm
Ba con cá chép vàng ươm
Kèm theo mũ ngựa kiếm gươm lùng tùng
Ba người ngồi đó ung dung
Ngư sa đạp gió vẫy vùng uy nghi
Nói chung chuyện rất ly kì
Trăng em tóm tắt chỉ ghi vài dòng
Tết ta sắp sửa chạm mông
Túi em vẫn chửa có đồng xanh xanh
Cày thêm mấy buổi để dành
Ra Giêng thất nghiệp buông mành viết thơ.

Thơ chế lục bát hay về sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn

Thơ chế lục bát hay về sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn
Thơ chế lục bát hay về sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn

Ngày xưa ở một khu rừng
Trăm con động vật sống cùng với nhau
Chẳng bao giờ có u sầu
Chẳng bao giờ sợ bị câu, bị vồ
Bởi xưa người chỉ ăn ngô
Chứ không ăn thịt, ăn giò giống nay
Chúng chia ra sống thành bầy
Tắm sông, leo núi, trèo cây, lội đầm
Mệnh danh chúa tể sơn lâm
Là con cọp cái bộ nầm rất căng
Ả này nổi tiếng hung hăng
Khiến bao con vật sợ xoăn... tóc đùi
Ả khoe bộ vuốt dùi cui
Sắc như dao Thái (hàng cùi xách tay)
Nhiều con bị ả phanh thây
Chỉ sau ba phút hai giây chẳng nhiều
Uy quyền nhưng chẳng ai yêu
Sợ "yêu" xong nó... bỏ diều thì nguy
Vậy là cái cảnh thèm nuy (nude)
Theo con cọp cái bám ghì chửa tha
Bạn thân như vịt với gà
Chia nhau miếng thịt, miếng da, đoạn lòng
Là con lợn rất rậm lông
Cũng đang bị ế chổng mông... lộn đồi
Chúng đi đâu cũng một đôi
Như hình với bóng chẳng rời nhau ra
Tuyệt chiêu "năm ngón tỳ bà''
Những con xấu số sẽ là mồi ngon
Chẳng ai ngậm mãi bồ hòn
Phải tìm ra cách trả đòn chúng ngay
Bao nhiêu muông thú ở đây
Lẽ nào thua lũ mặt dày đó ư
Thế là ong chuyển mật thư
Gấu, nai dọn chỗ, chim cu gọi người
Khỉ lo trà nước, quả tươi
Hươu canh gián điệp, sói thời chép ghi
Họp năm ngày suốt li bì
Vẫn chưa có được cách gì mới đau
Con ngồi chán ặt phao câu
Con kêu buồn chán vò đầu akay
Bỗng nhiên từ cái bụi cây
Thỏ con nhanh nhẹn... vác chày nhảy ra
Kính thưa các mẹ các bà
Các ông các chú rồi là các em
Mồi ngon phải rượu đi kèm
Yêu không móc lốp, cuộn nem.. thì chuồi
Hai con cọp, lợn dở hơi
Luôn luôn hống hách coi zời bằng vung
Gây nên lo sợ khắp vùng
Giết bao sinh mạng vô cùng dã man
Thỏ mình tuy dốt như ngan
Cũng xin góp ý một tràng như sau
Hai con mụ đó tuy ngầu
Thế nhưng chúng vẫn trẻ trâu vãi cờ
Con nào cũng... nhất mình cơ
Về hai đếch chịu... dí lờ vào nghe
Phải cho chúng hủy bạn bè
Gato, ngứa mắt rồi ghè lẫn nhau
Chơi bài khích tướng, ruồi bâu
Ngư ông đắc lợi... ngồi chầu chiến công
Mọi người nghe thấy chuẩn không
Em xin một phát pháo lồng vỗ tay
Đúng là diệu kế tuyệt hay
Thỏ ta quả đúng bậc thầy thông minh

Hôm sau Thỏ nấp bụi rình
Cọp đang đi bộ một mình kiếm ăn
Mon men thằng bé lại gần
Tỏ ra cung kính thì thầm bên tai
Dạ thưa chị hổ chân dài
Hôm nay thấy chị style quá chừng
Em thèm muốn gảy tơ-rưng
Nhưng em bé quá... kho gừng chửa ngon
Hổ lườm... thằng nhóc, ranh con
Tà lưa gì thế... chị hôn chết giờ
Không không em nói thật mờ
Em còn có chuyện muốn nhờ chị luôn
Thế nhưng phải hứa không buồn
Thì em mới nói ngọn nguồn đầu đuôi
Cọp nghe mà thấy ngu người
Mặt đơ như chú đười ươi xổng chuồng
Mặt thì nóng tựa bôi tương
Nóng hơn cả lúc lên giường... thẩm du
Thỏ ta chậm rãi từ từ
Dạ em thưa chị, chuyện như thế này
Lợn nòi bạn của chị đây
Thường đi ra chỗ đầm lầy rửa chân
Gặp ai nó cũng lại gần
Rỉ tai nói xấu bạn thân... chị à
Nói rằng chị xấu như ma
Có hàm răng mẻ mất pà nửa non
Dở hơi, đanh đá xồn xồn
Xong là nó chửi: tông môn con rồ
Cọp nghe tức phọt khói bô
Quay lưng phủi đít co giò chạy đi
Thỏ cười trong bụng hihi
Rẽ ngang đường tắt xông phi tìm nòi
Chạy nhanh suýt nữa... "Lạc Trôi"
May mà phanh kịp trúng nơi lợn nằm
Cái hang có bụi rau răm
Lợn đang tay chống vào cằm... chiêm bao
Hế nhô tạm dịch xin chào
Chị đang nằm đó phơi ngao đấy à
Dung nhan chị quá mặn mà
Em nhìn mà thấy ngã ba... phồng phồng
Chị cho em lót đôi tông
Ngồi đây tâm hự giãi lòng được hơm
Nếu như chị muốn trao đờm
Thì em cũng cố bịt mồm để phang
Nòi nghe lòng dạ xốn xang
Tiên sư cậu chứ... cứng càng... ghét ghê
Vào đây hỏi có chuyện giề
Đừng trêu ta tức lộn mề rõ chưa
Ta xiên cho phát răng bừa
Lòng gan ta bỏ xào dưa bây chừ
Thỏ nghe sợ tóp thằng cu
Lên gân hóp bụng thở phù một hơi
Chị yêu quí của em ơi
Dẫu em có bị bỏ nồi úp vung
Cũng xin tâm nguyện cuối cùng
Nói ra bí mật dắt lưng lâu roài
Cọp già đã nói với nai
Lợn kia chả có cái tài gì đâu
Lông đen từ đít lên đầu
Bẩn như là lũ bò trâu đẵm bùn
Cái nanh đớp lắm nên cùn
Rồi thì văn hóa dạng lùn còn kiêu
Nòi nghe tức chảy máu diều
"Chả tô" nhà cái con điêu cọp già
Bà sang thì chết với bà
Răng nanh cắm lụt... ba ba của mày
Thế là nòi phóng như bay
Phần hai theo đó đến đây tạm dừng
Phần ba em quẩy tưng tưng
Ai yêu ai quí nhớ đừng dạo like

Part 3

Hổ và lợn giao tranh quyết liệt
Ai cũng thề phải giết đối phương
Để cho muông thú tỏ tường
Ai là kẻ xứng làm vương đất này
Hổ tung chưởng hồn bay phách lạc
Bộ vuốt dài... xé xác nòi ra
Thế nhưng kẻ cắp - bà già
Nòi nhe nanh sắc lấy đà vọt lên
Nhằm trúng cổ rồi xiên một phát
Hổ thu mình né dạt về sau
Tiện đòn đạp trúng phao câu
Nòi tuy trụ vững nhưng đau ít nhiều
Nhớ ra chưởng "đập niêu vỡ chậu"
Đánh ruồi mà châu chấu bị thương
Đập sa lông gẫy cẳng giường
Tung liên hồi chảo... rồi tương vỡ mồm
Ôi quả thật bên bom bên đạn
Chẳng đứa nào bị ngán mới kinh
Bao nhiêu muông thú ngồi rình
Vẫn chưa đánh giá được "trình" hai bên
Thỏ lanh lợi ngồi trên theo dõi
Đứng lại nằm đỡ mỏi phần lưng
Đánh sao dai dẳng quá chừng
Lắm khi kịch tính đến ung cả đầu
Nó ngồi đó rất lâu không dậy
Chỉ đến khi hổ chạy, nòi lui
Hai con bị đánh dập vùi
Trọng thương sắp chết đã lùi về hang
Khu rừng nhỏ rộn vang hạnh phúc
Vì không còn lũ súc sinh kia
Từ nay hết cảnh chia lìa
Vui chơi từ sáng đến khuya ngại giề
Thỏ ta thấy tràn trề sinh khí
Muốn nhảy về hú hí anh em
Ô hay ở đis ướt mèm
Cái gì mà dính như kem vậy nà
Nó vùng vẫy kêu la... càng dính
Hiểu ra rồi đây chính nhựa thông
Ngày nay để bẫy chuột đồng
Chạm thôi là chết đừng hòng thoát thân
Thỏ bình tĩnh lên gân vắt óc
Phải nhờ người đến bóc nhựa ngay
Kẻo không ngồi đó vài ngày
Khát kèm theo đói rụng chày thì toi
Vừa lúc ấy anh voi đi đến
Thỏ trợn trừng và hét thật to
Con kia mày dốt như bò
Đây là cấm địa ai cho mày vào
Voi thấy thỏ trên cao vọng xuống
Nhếch môi cười... ảo tưởng nha cu
Anh phi cho phát bây chừ
Hoặc anh đá dập củ từ lại kêu
A còn cãi... tát vêu pà mõm
Con voi gù già khọm này nha
Có gan quật chết tao nà
Không tao rút óc, lột da nướng giòn
Voi bực tức ra đòn rung chuyển
Bắt được mày tao thiến ngay luôn
Ngày mai thông báo tin buồn
Đám ma mày đấy thằng ôn cù nhầy
Voi giận dữ một tay túm cẳng
Tay túm đầu rồi quẳng ra xa
Thỏ kêu cái oé xong là
Rất nhanh vùng dậy... ôm cà chạy đi
Kể từ ấy tai thì dài thuỗn
Đuôi một phần bị ngốn nhựa thông
Cho nên ngắn lại chẳng cong
Thỏ ta buồn chán khóc ròng mấy năm
Đây là truyện Trăng Rằm đã kể
Ai thích thì like bé nhìu nhen
Nhất là các bạn mới quen
Mau lên hông tớ tắt đèn ngụ đơi

Thơ chế hài hước lục bát về nàng Bạch Tuyết thời hiện đại

Thơ chế hài hước lục bát về nàng Bạch Tuyết thời hiện đại
Thơ chế hài hước lục bát về nàng Bạch Tuyết thời hiện đại

Bên Tây ngày đó xa rồi
Thuở mà chế độ vua ngồi... vuốt râu
Xung quanh binh lính kẻ hầu
Vỗ tay một phát họ bâu chật giường
Nhà vua đến tuổi xuất... dương
À không đến tuổi tính đường vợ con
Gặp cô da trắng mông tròn
Dáng dây bòng bự lại còn nguyên zin
Vậy là cả nước loan tin
Nhà vua lấy vợ xì tin nhất miền
Nhãn lồng gặp đất Hưng Yên
Anh hùng sánh với thuyền quyên mặn nồng
Một hôm chán cảnh ở không
Hậu ngồi đan áo đựng bòng cho vui
Bỗng kim đâm trúng vào đùi
À nhầm đâm trúng vào mui tay nàng
Máu me be bét chảy loang
Giống như mình cắt tiết ngan bây giờ
Vua đang hú hí cùng bồ
Chợt nghe tin dữ thu đồ về dinh
Thần y triệu tới thình lình
Khám xong thái độ thất kinh hoảng hồn
Nhà vua nóng ruột sồn sồn
Bệnh gì căng thế nói luôn tao nhờ
Thần y phọt mấy câu thơ
Làm vua suýt nữa thì đơ mịa mành
Tớ xin tóm tắt cho nhanh
Kẻo không thân xác tan tành bởi bom
"Bệnh này diễn biến nhiều hôm
Phải sau chín tháng mới hơm việc gì
Bụng mang thứ gọi baby
Nghe tim đập biết... mặt lì giống cha..."
Vua nghe sởn hết da gà
Rồi ngay sau đó rên la vui mừng
Vội vàng ngồi xuống xoa lưng
Động viên vợ cố... nhịn gừng một năm
Đến khi hé nụ, nẩy mầm
Hai ta lại quẩy ầm ầm suốt đêm
Nếu như anh có bị "xèm"
Thì anh ra quán ăn nem vợ nhề
Hậu lườm: phắn mịa anh đê
Để em tĩnh dưỡng... bự mề dễ sinh
Và sau chín tháng bụng phình
Một nàng công chúa tươi xinh ra đời
Má hồng chúm chím đỏ môi
Da như tuyết trắng tóc thời đen mun
Lớn lên nhất định cực kool
Dung nhan, sắc vóc hớp hồn khối zai
Thế nhưng số phận hoa nhài
Dẫu xinh mà vẫn bị cài... *ứt trâu
Vợ vua khi đã bể bầu
Bỗng nhiên lâm bệnh rồi chầu Diêm Vương
Và nàng công chúa dễ thương
Tương lai phải gánh tai ương nặng nề
Bởi cha nàng vốn máu dê
Chỉ sau mấy tháng đưa về vợ hai
(Một phần tạm kết vậy thoai
Phần sau thì hẹn đến mai trả hàng)

Part 2

Mụ dì ghẻ khá là xinh
Dung nhan cũng cỡ Ngọc Trinh bây giờ
Thế nhưng lòng dạ nhuốc nhơ
Điêu ngoa, quỉ quyệt, ma cô khó lường
Mụ ta có một chiếc gương
Được treo ngay ngắn đầu giường trông sang
Xung quanh dát ngọc, nạm vàng
Và gương biết nói oang oang giống người
Một hôm trong lúc mụ ngồi
Thấy gương mụ hỏi một thôi thế này
Gương kia ngự đó hả mày
Thế gian sắc đẹp hỏi ai tuyệt trần?
Gương kia chẳng chút phân vân
Bà xinh đẹp nhất toàn dân thưa bà
Mụ cười đắc ý ha ha
Lấy khăn phủ kín xong là bỏ đi
Tuyết nàng lúc đó sửu nhi
Vẫn chưa đến tuổi dậy thì phổng phao
Vẫn chưa hé nụ... bòng đào
Nên chưa xinh đẹp nôn nao cỗ lòng
Con thuyền mấy độ qua sông
Thời gian chó chạy ngoài đồng rất nhanh
Tuyết nay cũng đã trưởng thành
Hoa thua độ thắm, liễu mành kém duyên
Làm cho dì ghẻ phát phiền
Lúc nào cũng thấy mụ ghen với nàng
Một hôm mụ mặc áo choàng
Trước gương lại hỏi một tràng như sau
Gương kia ngự ở trên đầu
Việt Nam đến tận bên Tầu, bên Sing
Ai người tuyệt sắc tươi xinh
Ai người dám đến đọ hình với ta
Gương kia vốn dĩ thật thà
Có sao nói vậy nề hà đếch ai
Xưa kia bà đẹp nhất roài
Giờ so Bạch Tuyết... xách giày đi cưng
Mụ nghe máu nổi phừng phừng
Vớ ngay cái lược ném tung lộn phèo
Vỡ pà hộp phấn cha neo (Chanel)
Rồi luôn miệng rủa... con heo hãm lờ
Nhanh tay mụ rút tập đô
Lệnh cho một gã phụ hồ... à quên
(Thợ săn)... nhầm, hốt hả hền
Giết xong Bạch Tuyết thì tiền trao tay
Phải làm gói trọn đêm nay
Dây dưa sang cả ban ngày là toi
Lão băng qua mấy ngọn đồi
Nửa đêm thì cũng đến nơi hành hình
Gã nhìn cô bé rất xinh
Tự nhiên cũng thấy bất bình mụ kia
Tuyết đang nước mắt đầm đìa
Chú ơi cho cháu đi vìa được hông
Lão ta đứng tựa trời trồng
Con dao rơi xuống mà lòng rối ren
Bé à con trốn mau lên
Ta mang tim thú về đền Hậu thôi
Tuyết nghe như đã hiểu lời
Chạy luôn một mạch suýt rơi cạp quần
Chạy hoài nát cả bàn chân
Trời toan về sáng lộ dần ánh dương
Rừng sâu có một con đường
Chắc là Tuyết được trời thương cứu giùm
Một căn biệt thự lum khum
Xung quanh cây cối um tùm quả hoa
Nàng bèn rón rén lân la
Đi sâu vào tận trong nhà tham quan
Dừng chân ở một cái bàn
Thức ăn được úp lồng màn rất ngon
Đang khi đói bụng thèm cơm
Tuyết ăn mỗi thứ một nhom chẳng nhiều
Lạ thay là có một điều
Đồ gì cũng bảy, đáng yêu vô cùng
Ăn xong Bạch Tuyết ngập ngừng
Bước lên trên gác nửa mừng nửa lo
Giường, chăn gấp gọn thơm tho
Tuyết thì đang mệt nằm bò ngủ luôn
(Iphone sập mịa nó nguồn
Like 200 phát mới bòn part 3

Một ngày mệt mỏi trôi qua
Bảy anh lùn tịt về nhà ăn cơm
Nhưng mà sao khác mọi hôm
Bàn ăn lộn xộn, cá tôm mất đầu
Rừng thiêng hỏi có ai đâu
Bảy anh nhìn ngó hỏi nhau rầm rì
Đứa nào ăn bánh bích qui
Đứa nào ăn cái bánh mì của ta
Đứa nào ăn trứng ốp la
Đứa nào uống sữa, ngụm trà hả bây
Đứa nào náo loạn nơi đây
Bọn ta tóm được phanh thây ra liền
Tuyết nàng vẫn đắm mộng tiên
Chẳng hay sắp bị lô xiên tập đoàn
May mà nàng chuẩn gái ngoan
Chứ không ăn chưởng liên hoàn chắc xòng
Bảy anh xông thẳng vào phòng
Thấy cô gái lạ bưởi bòng đang phơi
Sõng soài tư thế tập bơi
Tưởng đâu gạ gẫm... xin mời các anh
Bảy chàng định đá... tàu nhanh
Bỗng đâu Tuyết tỉnh... thất thanh la làng
Bớ người ta, bớ A Giàng
Ở đâu có bọn gấu hoang thế này
Một anh toan vớ chiếc giày
Xông phi thẳng hướng chim bay... vào mồm
Tuyết liền giở võ rốc ngôm
Đưa mông đỡ chưởng, né đòn rất kinh
Bảy anh thấy vậy đứng hình
Lân la hỏi rõ sự tình ra sao
Em kia cao thủ phương nào
Nhà đâu không ở lại vào rừng sâu
Bỗng nhiên nức nở âu sầu
Tuyết rưng rưng kể từ đầu đến đuôi
Bảy chàng thương bé khôn nguôi
Giữ em ở lại chăm nuôi giúp mình
Vậy là từ sớm bình minh
Bảy anh vào núi, Tuyết xinh ở nhà
Nấu cơm, quét dọn, nuôi gà
Xong xuôi mọi việc thì là đi chơi
Bảy anh dặn bé mấy lời
Không nên tiếp xúc với người chưa quen
Mụ dì sẽ chẳng cho yên
Nếu hay em vẫn thản nhiên trong rừng
Nói về dì ghẻ bà Tưng
Tưởng đâu mình đẹp nhất vùng nên kiêu
Gương kia cũng chẳng hỏi nhiều
Dung nhan đệ nhất... vua yêu là thường
Một hôm mụ đứng trước gương
Cổ đeo chuỗi hạt kim cương nạm vàng
Vẫn câu hỏi cũ rền vang
Vẫn trơ thái độ huênh hoang khinh người
Gương kia ngự ở trên đời
Thế gian ai đẹp ngời ngời giống ta
Gương kia bèn nói toẹt ra
Có nàng Tuyết đẹp gấp ba chục lần
Không xa mà cũng chẳng gần
Nàng đang sống ở phía nam lâu đài
Cạnh nàng có bảy anh zai
Mỗi anh đo vội mét hai cả giầy
Mụ bèn vội vã đi ngay
Không ăn không uống hai ngày mới ghê
Mụ mang theo cả lời thề
Chưa phang Bạch Tuyết chưa về hoàng cung
Thủ ngay chiếc lược dắt lưng
Không quên tẩm thuốc vào từng chiếc răng
Vượt đèo vượt núi băng băng
Đến nơi Tuyết ở thấy nàng ngồi ca
"Con ơi mua lược giúp bà
Chải xong tóc sẽ mượt mà, thơm tho"
Tuyết nàng vốn dĩ ngây thơ
Mua ngay rồi chải nghi ngờ đếch đâu
Chiếc răng chạm tới da đầu
Tuyết lăn ra ngất, miệng sàu bọt luôn
Mụ kia vội đánh bài chuồn
Đinh ninh Tuyết chết không còn nghĩ suy
(Phần ba vậy đó hì hì
Chắc sang phần bốn ấy thì the end).

Part 4:

Sau khi tưởng Tuyết toi đời
Mụ dì tức tốc leo đồi phắn ngay
"Ha ha cho chết mịa mày
Đòi xinh đẹp vượt con này hả cưng"
Tuyết nằm kia, mắt trợn trừng
Hai bên bọt mép bọt tung trắng hều
Bị đau mà chẳng kịp kêu
Đúng là cái số vãi lều hơn than
Nắng trưa kéo vội chiều tàn
Hoàng hôn vừa xuống ôm làn cỏ xanh
Một ngày lao động qua nhanh
Chim cu gáy ngủ... bảy anh đã về
Đang đi thì vấp... lộn mề
Tiên sư, tổ bố cái giề vậy ta
Vài vòng đá lại lăn qua
Một anh hốt hoảng kêu la quá trời
"Đây là Bạch Tuyết mầy ơi
Hình như con bé chết rồi hu hu"
Một anh có vẻ... mặt ngu
Hay tay thọc nách và cù như điên
Thế mà Tuyết vẫn nằm yên
Không thèm nhếch mép cười duyên mới sầu
Một anh bèn tới xoa đầu
Đúng là con bé... số trâu, số bò
Cơm còn chửa được ăn no
Lão Diêm Vương đã gọi đò chở đi
Tay xoa, mồm khóc tỉ ti
Bỗng đâu vấp mịa cái gì gai gai
Vội vàng anh tháo ra ngay
Hóa ra chiếc lược đã cài ngập răng
Tuyết vùng dậy phóng băng băng
Như ca nô máy chạy xăng pha cồn
Bắt ngay con mụ mặt... chồn
Nó làm em tí thì hồn lìa thân
Bảy anh thấy vậy can ngăn
Thôi thôi em ạ, sống nhăn may doài
Về nhà ăn tối mau thoai
Bọn anh đói nhũn củ khoai rùi nà
Lần sau cẩn thận hơn nha
Thấy ai lạ... đánh bỏ pà cho anh
Họ vui vẻ húp cơm canh
Xong rồi ca hát, quẩy banh góc rừng
Đứa thì sáo, nhị, tơ - rưng
Đứa chơi kèn lá, đứa dùng kèn Tây
Nói sang con mụ mẹt dày
Về cung vội vã rửa tay, xức dầu
Trước gương lại hỏi một câu
"Đứa nào đẹp nhất, mày tâu đi mày"
Gường cười chua chát, a kay
"Chính nàng Bạch Tuyết... bà hay chưa bà"
Mụ nghe sởn hết da gà
Tưởng đâu Tuyết đã hóa ma trong rừng
Mụ ta điên tiết vô cùng
Phen này dẫu phải chết chung cũng ừ
Số mày may đến vậy ư
Tao thề tao sẽ ninh nhừ cả xương
Hôm sau tức tốc lên đường
Mang theo quả táo nửa ương nửa vàng
Tẩm thêm nọc rắn hổ mang
Quyết tâm lần nữa giết nàng Tuyết xinh
Hai ngày sau, lúc bình minh
Tuyết đang chăm chỉ một mình nhặt rau
Cửa nhà khóa trước cài sau
Mỗi ô cửa sổ trên lầu mở tung
Hồi lâu thám thính quanh vùng
Mụ ra trước cửa ngập ngừng rồi kêu:
"Này cô gái nhỏ đáng yêu
Dung nhan xinh đẹp mĩ miều nết na
Lại đây mua táo giúp bà
Ăn vào chắc chắn đẹp da bự bòng"
"Ôi ôi có thật vậy không
Cháu đang thất vọng với vòng một đây
Nếu như to được bánh dày
Cháu mua một quả ăn ngay hì hì"
"Đây nè cháu lấy ăn đi
Ăn xong sẽ thấy diệu kỳ thật luôn"
Tuyết đưa táo cắn ngập mồm
Vừa nhai vừa bảo... táo ngon bà nhề
Đang ăn thì lưỡi tê tê
Nàng lăn ra đất, ngửa mề nằm im
Đoạn này tớ lại cắt phim
Part 5 làm nốt ú tim mọi người

Part 5

Sau khi trúng độc táo dai
Tuyết lăn ra đất giãy hai phát liền
Và rồi sau đó nằm yên
Mèng ơi Tuyết đã qui tiên, từ trần
Lá vàng rụng ở bờ sân
Ngu gì ngu đến hai lần vậy ta
Ham chi bòng bự, đẹp da
Bây giờ nằm đó... héo pà như dưa
Bảy anh đau xót sao vừa
Thương em lại khóc như mưa ròng ròng
Than ôi bạc phận - má hồng
Giờ em nằm đó, xẹp mông lép đùi
Lạ thay cái mặt vẫn vui
Cái môi vẫn đỏ, cái mùi vẫn thơm
Bảy anh chẳng nỡ đem chôn
Để cô nằm ở chiếc hòm trải hoa
Ở vương quốc nọ xa xa
Có chàng hoàng tử Soái ca chất lừ
Nghe đồn câu chuyện thực hư
Một nàng công chúa nghìn thu ngủ lười
Anh này bản tính ham chơi
Thích phim kinh dị, coi zời bằng mâm
Dắt ngay túi hậu vài trăm
Lên yên ngựa phóng phăm phăm vào rừng
Đường đi dốc đá lưng chừng
Bao phen hút chết thế nhưng vẫn liều
Khổ nào bằng khổ vì yêu
Sướng sao bằng sướng... đập niêu người tình
Mấy hôm ròng rã một mình
Đúng khi nắng sớm bình minh thập thò
Trên cành chim hót líu lo
Ngoài kia muông thú hẹn hò, thả dê
Giữa muôn trùng nẻo sơn khê
Một cô gái nhỏ... ngửa mề lim dim
Thoạt nhìn, hoàng tử đứng tim
Tưởng ma xóm núi... ú tìm dọa trều
Đưa tay chàng mới khều khều
Không may đụng trúng ... bánh bèo có nhân
Chàng ta đứng đó mẹt đần
Tự nhiên có thứ trong quần to ra
Rồi chàng rón rén, lân la
Lại bên cô gái tay xoa, tay luồn
Xong là chàng quyết định... hôn
Xong rồi sao nữa... lạy hồn chịu thoai
Tuyết xinh sau giấc ngủ dài
Hôm nay được ngửi mùi zai rất nồng
Cứ như là thấy hơi xông
Nàng ta tỉnh lại trong lòng lâng lâng
Thấy chàng tuấn kiệt trẻ măng
Bo đì sáu múi chuẩn căng mo đồ (model)
Nàng đưa đôi mắt ngây ngô
Anh là ai thế... sao mò đến đây
Sao em lại ở nơi này
Bảy anh tốt bụng đẹp trai đâu rồi
À à thực sự... tôi... tôi
Tôi còn chưa biết cô ơi... hì hì
Thấy cô nằm đó li bì
Thương tình ta mới... ấn tea bóp đùi
Cho cô thở nhẹ được thui
Giờ ta xin phép cáo lui về vườn
Tuyết nghe thấy vậy khóc luôn
Anh là kẻ khốn, định chuồn thế sao
Tay kia đã hái bòng đào
Tay kia đã bắt được ngao của bà
Bây giờ nói nhẹ thôi nha
Đưa tui ra mắt cả nhà anh đê
Không truy cứu nữa... tôi thề
Gật đi mình nhá... ta về chung chăn
Thế là gói áo cùng khăn
Tuyết theo hoàng tử về ăn cơm chùa
À nhầm cơm của nhà vua
Truyện Trăng kết thúc là vừa tối đen

The end.

Thơ chế hài vô đối bằng lục bát về Sọ Dừa - tác giả Trăng Rằm

Thơ chế hài vô đối bằng lục bát về Sọ Dừa - tác giả Trăng Rằm
Thơ chế hài vô đối bằng lục bát về Sọ Dừa - tác giả Trăng Rằm

Chuyện này đã có từ lâu
Từ hồi cụ cố chăn trâu kể rằng
Ngày xưa ở một ngôi làng
Có đôi chồng vợ tuổi sang ngũ tuần
Cả đời đi ở nuôi thân
Cho nhà phú trọc ở gần cuối thôn
Quá thì mà chửa có con
Cho nên họ cũng hơi buồn... haizzz za
Một hôm kiếm củi xa nhà
Rừng sâu khát nước biết là kiếm đâu
Vợ nhìn thấy cái đầu lâu
Đựng đầy gáo nước có màu rất trong
Đang cơn khát dạ đói lòng
Bà tu sạch sẽ mà không sợ gì
Chuyện này đem chiếu TV
Hoặc đăng Face book ấy thì bão like
Một hôm thấy chướng dạ dày
Kèm theo nôn ọe suốt ngày bỏ ăn
Mua que chip thử ba lần
Đã cho kết quả đúng trăm phần mười
Dính bầu ở tuổi năm mươi
Quả là hi hữu chuyện đời khó tin
Thời nay khó đẻ vãi... khìn
Bốn mươi là đã mãn k.i.n. mịa doài
Chồng nghe như sét đánh tai
Cái tin mụ vợ có tide bất ngờ
Lâu rồi hổng nướng bắp ngô
Cũng hông có choén xôi vò, cháo ngao
Vậy mà giờ cớ vì sao
Trời ơi có phải... lẽ nào... ồ nâu (!)
Lão ta suốt tháng buồn rầu
Thế rồi lâm bệnh đi chầu Diêm Vương
Mất chồng bà rất chán chường
Bao đêm ngồi khóc nghĩ thương con mình
Mồ côi từ lúc chửa sinh
Lớn lên chẳng biết dáng hình của cha
Và thì chín tháng đi qua
Sau cơn đau đớn đẻ ra cục tròn
Có tai có mắt có mồm
Lăn như là trái chôm chôm Mỏ Cày (Bến Tre)
Bà toan vứt nó đi ngay
Thế nhưng nó nói câu này mới ghê
Mẹ à con xấu đừng chê
Bỏ con tội nghiệp, tối về nhát ma
Thôi thì nó cũng con ta
Méo hơn không có, chật nhà nhưng vui
Phú ông nghe bọn "thầy dùi"
Đuổi bà ra ở lều mui góc vườn
Thấy con nhanh nhẹn như lươn
Không đi mà chỉ biết trườn với lăn
Hay là đặt Hứa Vĩ Văn
Tên kêu giống kiểu zai Hàn cho oai
Cơ mà nó giống củ khoai
Lại hao hao cả trái xoài Sầm Nưa
Có khi kêu mịa Sọ Dừa
Tên hay lại chuẩn rất vừa dáng em
Tình hình giờ thấy thèm kem
Tạm dừng mai viết được hem mọi người
Hum ni có vẻ đẹp trời
Bạn Trăng tranh thủ đi chơi tối về

Part 2:

Nuôi Sọ Dừa đã nhiều năm
Nói chung kinh tế khó khăn chất chồng
Mẹ thì mưa nắng quản công
Nai lưng vất vả kiếm đồng chăm em
Buồn vì Sọ chẳng lớn thêm
Dung nhan dị dạng ai thèm lấy đây
Xấu trai thì bóp phải dày
Còn không thì phải số may con à
Nghĩ nhiều lại chán thêm ra
Thôi không nghĩ nữa ngủ pà cho nhanh
Xe nào xuống dốc chẳng phanh
Xứng đôi vừa lứa sẽ thành phu thê
Phú ông mới tậu đàn dê
Đang cần người đến chăn thuê trả tiền
Sọ ta bảo với mẹ hiền
Nhận cho con nhé chăn liền ngày mai
Mẹ nhìn em bỗng thở dài
Tiên sư anh chứ véo tai chết giờ
Ban ngày ban mặt đừng mơ
Phú ông đánh nát mặt lờ biết chưa
Sọ ta một mực xin thưa
Rằng con làm được không đùa mẹ ơi
Thấy con có vẻ thật lời
Bà đành rón rén tới nơi thưa dùm
Phú ông cười nứt bụng chum
Chăn mà không nổi ông cùm tụi bay
Mất dê ông đánh nát chày
Mau về nói với con mày đến đi
Thông minh chẳng đọ mặt lì
Máu liều ăn đậm sách ghi rành rành
Lùa dê đến bãi cỏ xanh
Dưới cây cổ thụ chiếu manh Sọ nằm
Vậy mà cũng ngoét nửa năm
Đàn dê béo tốt bụ nầm căng mông
Phú ông tỏ vẻ hài lòng
Sai ba con gái mang bòng cho ăn
Chết cha trứng lộn em nhầm
Mang cơm cho Sọ lúc gần buổi trưa
Cô Hai tính nết đò đưa
Cô Ba cũng loại ruột thừa có gai
Mỗi cô em út tên Nhài
Hiền ngoan chẳng biết hại ai bao giờ
Một hôm chẳng biết thật mơ
Lúc mang cơm đến ngồi chờ Sọ vâu
Tự nhiên chẳng biết từ đâu
Có anh zai đẹp đu tàu đến đây
Lại còn thổi sáo cực hay
Nghe xong Nhài sướng, vỗ tay ầm ầm
Bầu trời bỗng chuyển màu thâm
Chàng trai lại hóa Sọ nằm chờ cơm
Nhài chưa hiểu hết ngọn nguồn
Nhưng từ phút đó yêu luôn Sọ rồi
Phú ông ngồi ngáp ỉ ôi
Ba cô con gái đĩa xôi đã đầy
Dẫu không phải loại bánh dầy
Cũng là bánh hú vừa tay chứ nhề
Gả chồng cho rảnh nợ đê
Lại thu được ít money đánh vàng
Sọ ta cất giọng huyênh hoang
Mẹ qua bên đó hỏi nàng cho con
Cô Nhài da trắng eo thon
Chân dài đến nách lại còn rất duyên
Sọ à con hỡi đừng điên
Phú ông cho lính chả xiên thì tèo
Nhà ta lại rất là nghèo
Tiền đâu tiệc cưới hô theo chín tầng
Hay mày định cướp nhà băng
Rồi đi bóc lịch rụng răng mới về
Cá cờ đừng ước cá trê
Đỉa đeo chân hạc lộn mề gẫy lưng
Mình không SH, đai-lừng
Làm sao kéo được bà Tưng lên giường
À nhầm họ sẽ chẳng thương
Mà theo lên đến tận phường ký tên
Sinh ra số kiếp nghèo hèn
Thôi mày đừng có bi-rên mẹ rầu
Mẹ sang bên đó cho mau
Ngày mai sính lễ người hầu vác sang
Mẹ con ta sẽ đàng hoàng
Đón dâu mời khắp cả làng chung vui
Mẹ anh lần nữa ngậm ngùi
Sang bên ông Phú chuyển lời mà run
Phú ông nổi giận đùng đùng
Cái đồ rẻ rách mày khùng đấy ư
Trên răng dưới mỗi củ từ
Lại trông dị dạng bỏ xừ phát kinh
Con tao mấy đứa đều xinh
Làm chi có chuyện xếp hình con bây
Mi về bảo nó thế này
Có ngon thì vác mẹt dày sang ta
Mang thêm sính lễ qua nhà
Giống như ta thách thì là OK
Còn không thì cứ chăn dê
Đừng ham đũa mốc lộn mề mâm son
Ta sai lính đánh vỡ mồm
Lại kêu ta ác... lạy hồn ta thua

Tưởng rằng Sọ chỉ tà lưa
Bạo mồm bốc phét sẽ đưa đủ hàng
À đưa đủ sính lễ sang
Để mà danh chính rước nàng Út đi
Có câu số nhọ than chì
Gặp may lại hóa ra đi-a-mần (diamond)
Giống như là có phép thần
Sọ ta hô biến Đai-lần (Dylan) hiện ra
Ai phôn (Iphone) 9s màu cà
Vàng thau, bạc nén, Toyota, Lếch-xù (Lexus)
Rượu ngâm rắn hổ trăm lu
Một phong bì đỏ triệu đô đi kèm
Phú ông trố mắt ra xem
Sai ngay người ở mời kem, mời chè
Tiếng vang rộn khắp vùng quê
Sọ Dừa lăn lốc cưới thê tưng bừng
Thời nay là sẽ đùng đùng
Báo ra tít giật vô cùng thất kinh
Giống như chuyện của Ngọc Trinh
Vòng eo 56 - Người tình 72
Đại gia cặp với chân dài
Nổ bom nhà trắng làm die ối người
Giáng sinh chả có tuyết rơi
Diễn viên XX hết thời, vân vân
Ra đường rồi lại vào sân
Quay sang đám cưới công dân Sọ Dừa
Mọi người chè chén say sưa
Suốt từ sáng đến tận trưa sang chiều
Đến khi sạch sẽ nồi niêu
Mới hay chú rể vãi lều... đi đâu
Sao mà thấy mỗi cô dâu
Mặt nhăn như quả táo Tầu thế kia
Lát sau bỗng ở bên rìa
Có tên zai đẹp xỏ hia đi vào
Mặt thì nhẵn nhụi bảnh bao
Bo đì sáu múi dáng cao... bự đồ
Út ta cứ tưởng nhầm đò
Tự nhiên lại có con bò lạc ư
Anh kia thái độ củ từ
Tay cầm cái mic hừ hừ nói vang
Kính thưa tất cả dân làng
Em tên là Sọ, tình lang của Nhài
Em vừa sang Thái chuyển phai
Nên giờ em đã thành zai chuẩn rùi
Mọi người nay đến góp vui
Tiệc tan cho sớm... em vùi củ sen
Đọc Ngô Tất Tố "Tắt Đèn"
Năm sau sẽ có cu Ben hì hì
Nói rồi Sọ tắt âm li
Dọn thu bát đũa, TV, bạt dù
Cô Nhài thôi khóc hu hu
Mặt vui giống kiểu bọn tù đặc ân
Hai cô chị bỗng bần thần
Xem ra tiếc của, mặt đần như dê
Lôi nhau hai đứa đi về
Cùng nhau nghĩ kế trò hề hại em
Sau khi chán chả, chán nem
Sọ bye bye vợ xách đèn trẩy kinh
Khi đi dặn vợ giữ mình
Anh về anh tặng Sting cả thùng
Nói rồi Sọ rút ở lưng
Con dao nhỏ hiệu chim ưng săn mồi
Trứng gà thì có một đôi
Kèm viên đá nhặt cái hồi lăn lê
Em ơi hãy giấu trong mề
Giống như là giấu đồ nghề kiếm ăn
Sau này phòng lúc khó khăn
Nó là cái thứ em cần nghe chưa
Sọ đi lúc ấy trời mưa
Ruộng nhà tạm hoãn cày bừa ít lâu
Mai kia đỗ đạt sang giầu
Ta về vãi hạt gieo bầu, đúc khoai
Kể ra chuyện vẫn còn dài
Nhưng em pị đói quắt tai mịa rồi
Phần ba tạm kết đây thôi
Like mau, like mạnh kẻo trôi em buồn

Part 3:

Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Sọ đi ứng thí cũng vừa một năm
Nhiều khi cũng thấy thèm... nầm
Thế nhưng Sọ quyết chỉ cầm... con quay
Quay hoài cũng thấy lên tay
Văn thơ lai láng viết hay hơn nhiều
Vua nghe ưng ý vãi lều
Chấm cho giải nhất tên bêu bảng vàng
Sọ thành quan Trạng giàu sang
Sai quân chuẩn bị về làng báo tin
Nhài nghe sung sướng vãi khìn
Guốc cao, son phấn quần jean diện vào
Xong rồi ra đứng bờ ao
Luyện a, ă, â mai gào cho to
Đâu hay mình bị gato
Bởi hai bà chị bụng bò dạ trâu
Thấy em lấy được chồng giầu
Lại làm quan lớn kẻ hầu vây quanh
Đàn bà quen thói ghét ganh
Thế nên chúng quyết phải tranh chồng người
Hôm sau đon đả, cười tươi
Thấy Nhài chúng gạ đi bơi thuyền buồm
Nhài thì cóc ngoé à uôm
Không hề lưỡng lự tắc mồm đi luôn
Giữa nơi biển cả sóng cồn
Thân Nhài chúng đẩy xuống dòng nước xanh
Xong rồi cuốn gói về nhanh
Mặc cho em bị cá phanh làm mồi
Tưởng đâu Nhài số nhọ nồi
Hóa ra số vẫn cơm xôi, chả bằm
Gặp con cá đói nhiều năm
Nuốt như Bát Giới ăn sâm của chùa
Chứ con chán bưởi chê dưa
Nó nhai cho sướng răng bừa... chắc xong
Lăn trong bụng cá hai vòng
Nhớ ra dao sắc mà chồng đã cho
Nhài ta tay nắn tay sờ
Rạch ngay một phát làm đơ cá kình
Hôm sau đúng lúc bình minh
Người theo xác cá lênh đênh dạt về
Một hòn đảo nhỏ miền quê
Đìu hiu, hoang vắng bốn bề cỏ lau
Nhài buồn ngồi bệt phao câu
Than sao số kiếp ruồi bâu thế này
Sọ Dừa chàng hỡi có hay
Duyên mình chả lẽ như vầy thôi ư
Dặn mình không được nghĩ ngu
Biết đâu mai Sọ nhảy dù đến thăm
Bây giờ kiếm cái gì măm
Mấy hôm nay đói môi thâm mịa roài
Cá kia nằm đó sõng soài
Mang dao Nhài xẻo thành hai chục phần
Hai viên đá đút túi quần
Mang ra quẹt lửa ầm ầm cháy lên
Cá thơm chín nức ngon mềm
Đủ nuôi Nhài sống được thêm mấy ngày
Một hôm trong lúc ngủ say
Bỗng nghe chiếp chiếp lạ thay... giống gà
Từ hai quả trứng chui ra
Một zai một gái rất là ku-te
Một hôm trong lúc "ban mê"
Sọ mơ đang được thả dê với Nhài
Thế là tung toé nhựa khoai
Sáng sau tỉnh dậy ngồi hoài... vẫn căng
Có khi dãn mịa dây chằng
Đúng là vắng vợ khổ "thằng" bé con
Sáng sau quan cứ xồn xồn
Phi thuyền ra biển gọi hồn vợ yêu
Đi xa đến vãi cả lều
Bỗng nghe có tiếng gà kêu ó ò
Phía sau lại có một cô
Nhìn mông Sọ đoán... đúng đồ của ta
Vậy là cua gặp cà ra
Ngao thời gặp hến, ba ba gặp rùa
Sau cơn tái ngộ "mây mưa"
Là Trăng kết thúc "Sọ Dừa" ở đây
Xin nhà mềnh phát vỗ tay
Rồi em đóng cửa để thay bộ đồ
Đi cày cố kiếm nghìn đô
Tết sang nhẹ nhõm chẳng lo hết tiền

Còn nữa...

Thơ chế hài bựa lục bát về đàn ông máu gái trông như ông cụ

Thơ chế hài bựa lục bát về đàn ông máu gái trông như ông cụ
Thơ chế hài bựa lục bát về đàn ông máu gái trông như ông cụ

Nge đồn thiên hạ vang danh
Ở ngôi làng nọ trong thành Thăng Long
Chắc là nhờ phước tiên rồng
Nhiều cụ sống thọ thật ko thể ngờ
Chọn ra 3 cụ để mờ
Phóng viên nhà báo đợi chờ đưa tin
Đông đủ ba cụ ngồi im
Phóng viên lần lượt hỏi tên từng người
Tên Thuốc, Dâm, Dục lạ đời
Là tên ba cụ tôi thời kể đây.
Phóng viên chủ động cầm tay
Cái cụ tên Thuốc hỏi ngay câu đầu.
Xin hỏi: - Bí quyết sống lâu ?
Cụ hồ hởi nói từ đầu đến đuôi
Sáng tôi thuốc bổ vào người
Trưa thì tổ yến, tối thời nhân sâm
Xin cụ nói rõ được không?
Năm nay cụ đã bao xuân rồi nào
Tôi nay tuổi cũng không cao
Sinh nhật 99 vừa chào hôm qua.
Cảm ơn cụ Thuốc à nha
Mời cụ ngồi xuống dùng trà tự nhiên.
Quay ngay ống kính sang nhìn
Qua cụ tên Dục ngồi liền cụ Dâm
Xin hỏi cụ Dục thị Dâm
Ấy chết, cụ Dục bao xuân rồi à?
Tôi thì trăm chẵn lẻ ba (103)
Làm sao cụ khỏe như là.... lẻ hai? (102)
Nói ra thì cũng hơi dài
Tóm lại tôi chỉ miệt mài siêng năng
Sáng ra thể dục quanh sân
Tới trưa thay áo thay quần ăn cơm
Ăn xong tôi tập ác hơn
Tớ chiều tôi lại thay cơm ăn quần
Ăn xong tôi tập dần dần..
Xong rồi cụ lại thay quần ăn cơm?
(Loanh quanh mỗi việc quần cơm
Phóng viên bực quá nói đơm ngay vào)
Cô này, chẹn họng là sao
Cơm cháo gì nữa. Khuya vào ngủ thôi.
Vâng! Xin mời cụ Dục ngồi
Uống trà xong hãy "chuổng cời" ăn cơm.
Lúc này thấy cụ Dâm hờn
Chưa được phỏng vấn hết trơn vậy à
Phóng viên đang đứng đằng xa
Chạy lại hồ hởi để mà hỏi thăm
Cụ này chắc sống lâu năm
Da dẻ nhăm nhúm, cái cằm nhẵn li
(Cằm nhẵn là bởi làm gì
Cứ hỏi các bác hay đi lừa tình )
Phóng viên dự đoán tình hình
Cụ này sao thấy thân hình tong teo
Chắc do nhà cụ thì ngèo
Sống vài trăm tuổi con nheo nhóc nhiều
Cô kia. Sao đứng xoa diều
Mau lại phỏng vấn ta chiều cô luôn
Phóng viên giật hết cả hồn
Le te chạy lại sồn sồn hỏi ngay
(Giống cụ Thuốc, cũng cầm tay
Một luồng điện xẹt qua ngay tức thì)
Cô này. Giật cái chi chi?
Cầm tay chút đã. Xong thì hỏi sau - dạ!
Thôi. Cho cháu hỏi mấy câu
Làm sao cụ sống thật lâu vậy à.
Tôi thì lắm thiếp nhiều bà
Sáng tôi tính tịch, chiều là tính tang.
Tối đến... (nói nhỏ cả làng
Tôi lại đu cái xà ngang... 5 lần)
Ôi trời! Cụ thật khỏe "gân"
Tóm lại bí quyết chẳng cần đâu xa
Sáng trưa chiều tối chỉ là
Chug một chữ "gái" để mà sống lâu
Cháu xin hỏi nốt một câu
Hiện tại cụ sống bao lâu năm rồi.
Tôi thì chẳng nói lôi thôi
Năm nay... ba chục tuổi đời xuân xanh