Thơ chế ông lão đánh cá và cái máng lợn

Chia sẻ bài viết này lên Facebook, chắc chắn mọi người sẽ thích

Loading...

Thơ chế ông lão đánh cá và cái máng lợn
Thơ chế ông lão đánh cá và cái máng lợn

Trên vùng biển rộng bao la
Nước lên nước xuống sóng ra sóng vào
Vợ chồng nọ sống cùng nhau
Tuổi già xế bóng tóc màu hoa dâm

Vợ đan len sợi, dệt tằm
Chồng đi đánh cá quanh năm miệt mài
Kiếp nghèo bởi vậy bám dai
Nhưng trời xui khiến một ngày bất ưng

Lão già vác lưới trên lưng
Lom khom đi tới chỗ vùng biển sâu
Lão quăng hạ lưới lần đầu
Kéo lên chỉ thấy đất nâu, bùn sình
Quăng thêm lần nữa lặng thinh
Kéo lên cũng chỉ lục bình, rong rêu
Ngẫm buồn số phận hẩm hiu
Cố quăng lần nữa ít nhiều cũng thôi

Đăm chiêu lão đợi một hồi
Và gom sức lực kéo lôi nhả ghì
Chán thay, lưới chẳng có gì
Ngoài con cá bé tị ti mắc vào
Thở dài tỏ vẻ ngán ngao
Lão thu lưới định bỏ bao vác về

Bỗng con cá nhỏ tỉ tê
Cúi xin ông hãy lắng nghe một lần
Giúp tôi gỡ lưới thoát thân
Tôi mang ơn của ân nhân suốt đời!

Sau khi con cá cất lời
Khiến ông thảng thốt rối bời phút giây
Ừ thôi, tao cứu mạng mày
Hãy về với biển loay hoay vẫy vùng
Trả vay ơn nghĩa thì đừng
Đời tao chắc cũng sắp dừng đôi chân.

Hai bên rưng rức, tần ngần
Chia tay lúc biển lăn tăn sóng vờn
Lão về cho kịp bữa cơm
Kiếm không được cá mấy hôm cũng rầu

Về nhà thấy vợ nhặt rau
Lão ra ngồi cạnh kể đầu để đuôi
Mụ già quát trợn con ngươi
Sao mà ngu thế hả giời... Hỡi ông
Ít ra đòi nó trả công
Cái máng lợn mới kính coong chứ kìa!

Mặc cho trời đã về khuya
Mụ già bắt lão đi "tia" cá vàng
Giữa đêm lão bước lang thang
Biển xanh sóng vỗ nhẹ nhàng dịu êm
Chưa cần gọi, cá đã lên
Lão cần gì hả, nói xem nghe này
Thật tâm xin lỗi cá mày
Khi tao phải vác mặt dày cầu xin
Cho tao cái máng còn zin
Kẻo không ả vợ mẹ mìn giết tao
Tưởng gì, chuyện nhỏ không sao
Về đi sẽ có chậu thau to đoành

Lão đưa chân bước thật nhanh
Từ xa đã thấy vợ canh cửa ngoài...
Xem ra truyện có vẻ dài
Đến đây tạm cắt nửa bài hehe.

Phần 2

Nguyện cầu ứng nghiệm rất nhanh
Máng nhôm một cái to đoành hiện ra
Lom khom lão bước về nhà
Bỗng nghe tiếng chửi rất là thân quen
Đm thèng tó... Amen
Đầu hai thứ tóc não đen như bùn
Phải xin nhà mới to hơn
Chứ xin cái máng ăn... l.ư. ờ.n hả mi
Nhanh nhanh cút mịa mài đi
Tối không xin được đừng về biết chưa
Ngoài kia trời bắt đầu mưa
Sóng xô ào ạt gió lùa buốt tai

Lão lê những bước ngắn dài
Đến nơi bờ biển đứng hoài chôn chân
Lão cần gì thế, ân nhân?
Tôi mà làm được xả thân giúp liền!
Cá ơi, tao rất buồn phiền
Bởi lòng tham của mụ điên vợ già
Mụ đòi có một căn nhà
Tao thì khốn khổ sao mà tự xây!
Lão về đi, nội đêm nay
Mụ ta sẽ có liền tay khỏi buồn
Nói rồi cá lặn mất luôn
Lão nghe lòng đổ mưa tuôn vì... mừng
Lão đi một lúc rồi dừng
Trước căn nhà mới to đùng cá cho
Bên trong có củi có lò
Lão toan vào bật đèn khò sưởi chơi
Giật mình suýt nữa răng rơi
Mụ già xốc cổ lão lôi ra ngoài
Đã giầu thì phải có oai
Tao cần có kẻ bóp vai nắn đùi
Hãy xin con cá chết trôi
Cho tao chức vị nhất thời phu nhân
Nếu không muốn bị cắt gân
Thì mau xin thứ ta cần hiểu không?!

Bấy giờ biển nổi bão giông
Lão già tội nghiệp cố gồng bước đi
Đôi chân lão nặng như chì
Không xin cho mụ, mụ phi vỡ cà
Cá ơi cá có nghe ta
Hãy thương dùm cái thân già héo hon
Ta chưa muốn phải vào hòm
Chuối xanh lại cắn ngập mồm cá ơi
Lão khua nước biển liên hồi
Lát sau bọt sủi, cá bơi lên tìm
Cuộc đời méo phải bộ phim
Ở đây méo tuyển diễn viên ông à
Thôi ông đi mẹ về nhà
Tôi còn hóa phép cho bà phu nhân
Hồi xưa kêu trả, không cần
Thế mà ngoét cái mấy lần gọi lên
Cứ coi như số tôi đen
Gặp ngay phải lão nhược hèn phát kinh
Thương thì thương vẫn bực mình
Khéo là chửa thoát cuộc tình này đâu.

Phần 3

Đàn ông sợ vợ là ngoan
Thử mà không sợ sái hàm như chơi
Ông lão này cũng vậy thôi
Tôi đưa dẫn chứng và tôi xin thề
Lần thứ ba lão trở về
Vác theo bộ mặt ê chề đớn đau
"Mặt mình khác đ' phao câu
Dày hơn cả đít chảo dầu chiên tôm
Tiên sư mụ vợ mặt... nhờn
Giá ông đánh được cứ mồm ông phang"

Lão dừng chân ở giữa làng
Ngôi nhà của lão khang trang nhất vùng
Mụ già vợ lão ung dung
Xa xa vọng tiếng quát chồng rất to:
Về đây nhanh hỡi con bò
À nhầm hỡi lão chết vồ chết đâm
Ta giờ chán chức phu nhân
Hãy xin ta biến thành tân nữ hoàng
Bà ơi tôi lạy tôi van
Hay bà giết cái thân tàn này đi
Câm mồm ngay, lão ngu si
Đừng tưởng rằng lão muốn gì cũng xong
Muốn ta còn gọi là chồng
Hãy ra ngoài biển nội trong đêm này
Xin được ta thưởng nóng ngay
Mười em cung nữ thử chày đêm đêm
Bây giờ không nói gì thêm
Lính đâu xốc cổ lão đem ra ngoài!
Khổ thân lão, ngã sõng soài
Nhẽ chừng phát ấy om khoai lủng cà
Lão lê lết cái thân già
Bước đi nặng trĩu hướng ra phía hồ
À quên phía biển rồi hô:
Cá ơi cá hỡi xin bồ sủi tăm
Lúc này trời lạnh căm căm
Biển xanh nổi sóng ầm ầm tóe tung
Khiến cho lão sợ vô cùng
Mồ hôi chảy dọc sống lưng xuống đùi
Lão già, chắc lão gọi tui?
Cá ơi hic hic (ngậm ngùi thở than)
Số ta tủi hổ vô vàn
Lấy phải con vợ đểu gian thế nài
Có một rồi nó đòi hai
Không nghe thì nó bạt tai, tống tình
Xin mày cứu rỗi vong linh
Giúp tao lần nữa hết mình, huhu
Thôi nào, nín mọe đi cu
À đi lão, chán bỏ xừ ... hây za
Hãy mau chóng trở lại nhà
Mụ ta sẽ có thứ mà mụ mong
Tựa như một cái âm vong
Lão già khổ sở lết mông ra về...
(Thôi mai viết tiếp, mệt ghê
Không like, còm đểu em thề... bỏ cơm

Part 4 

Đàn bà là thứ hiểm nguy
Đàn ông là thứ ít khi... @/ái ngồi
Hôm nay gió nhẹ mát giời
Bạn Trăng rảnh xác lại ngồi nặn thơ
Ngàn năm sóng biển vỗ bờ
Như chồng táng vợ vỡ bồ đêm đêm
Vui lòng nếu bạn đã xem
Hãy like cộng với còm men cuối bài

[...]
Thói đời nghe vợ là sai
Ắt thiên hạ chửi rát tai buốt hầu
Lão già sợ bị táng đau
Nên thôi kệ mịa... tính sau miệng đời
Lão lần mò tới biển khơi
Tìm con cá để buông lời van xin
Một tâm nguyện rất vãi lìn
Đó là mụ vợ muốn dìm Long Vương
Như kỵ binh đoạt dây cương
Rồi làm thống soái ở vùng biển kia
Cá vàng từ đó chầu rìa
Hễ không được việc chém lìa cổ ngay
Thế là trời đất cuồng quay
Biển xanh cuộn sóng cuốn bay mịt mù
Nói chung quang cảnh âm u
Khiến cho lão sợ tóp... tu hài vào
Cá vàng, mày ở nơi nao
Nể tình quá bộ giúp tao đi mà
Biến con mụ vợ xấu xa
Thành con thủy quái xong pà nó đi
Tiện đây tao cũng mặt lì
Xin mày một phát bom bi dội đầu
Tao chả cần sống nữa đâu
Ham chi cái cảnh nô hầu cực thân
Lặng yên rồi nổi sóng thần
Biển thay trạng thái trong chần vài giây
Cá vàng quẫy nước lên ngay
Nó nhìn ông lão mà cay vãi cà
Thôi ông đi mọe về nhà
Lần này tôi chịu, thế nha, giữ mình!
Nói xong cá lặn mất hình
Bỏ lại ông lão thất kinh, bơ phờ
Lão lê chân bước dật dờ
Bụng thì bảo dạ: ăn lờ* rồi con
Ngày mai chắc chắn vào hòm
Trừ phi cái số mày còn sống dai
Dường như đêm kéo thêm dài
Lão mang bộ dạng bi ai tột cùng
Bước năm ba bước lại dừng
Đưa tay cố gượng xoa lưng nắn đùi
Giật mình bởi cái lều chui
Lại lù lù cái dáng ngồi rất quen
Cạnh bên cái máng cũ nhèm
Lão hô thảng thốt: Vợ! Em đấy à?
Đâu rồi cung điện nguy nga
Đâu rồi quân lính đứa ra đứa vào
Trời ơi... có... có lẽ nào
Bà bán tất cả để bao zai rồi
Đậu mè... hic hic... ông ơi
Tự dưng sóng biển cuốn trôi cái vèo
Tiện đà tôi định lao theo
Bạc vàng, trang sức bao nhiêu là tiền
Nghĩ mà tiếc của phát điên
Ông mau tìm cá bắt đền đi ông

Lẽ nào trở lại tay không
Ông mau tìm cách đi chồng, huhu
Thôi bà ngậm mọe a lô
Tham thì thâm đấy còn hô hoán gì
Không mau nấu cám lợn đi
Ông phang vỡ mịa mặt lì đấy nha [...]
(Thênh thang một cõi ta bà
Bao nhiêu vật chất mới là đủ đây
Mong manh sống - chết kể ngày
Sinh ra - thác xuống lạ thay, kiếp người!)

Theo Vũ Thị Tuệ Thiên

Thơ chế tình yêu đọc đau cả ruột
Thơ chế gái ế bằng lục bát - nỗi niềm FA
Thơ bựa về chuyện ấy nhiều cô gái đọc

Chia sẻ của bạn là gì? Bạn có đồng ý với hỏi – đáp này? Nếu bạn có thêm thông tin, hiểu biết- đừng ngại để lại vài dòng cảm nhận hoặc chia sẻ của bạn tại phần comment để mọi người cùng đọc

Nếu bạn muốn nêu câu hỏi, vui lòng gửi email cho wikiHoidap theo địa chỉ: wikihoidap@gmail.com | Câu hỏi của bạn sẽ được hồi âm sớm nhất

Không có nhận xét nào :