Sài Gòn rộng quá, đi mãi không thuộc hết đường (tỉnh lẻ về Sài Gòn sống đây)

Chia sẻ bài viết này lên Facebook, chắc chắn mọi người sẽ thích

Loading...

Sài Gòn rộng quá, đi mãi không thuộc hết đường (tỉnh lẻ về Sài Gòn sống đây)
Sài Gòn rộng quá, đi mãi không thuộc hết đường (tỉnh lẻ về Sài Gòn sống đây)

Dưới đây là chia sẻ của những người lần đầu tiên đặt chân tới đất Sài Gòn sinh cơ lập nghiệp, làm ăn buôn bán hoặc đi học hành.

Trần Hữu Trường Phát:

Có ai như mình không? Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, đã phải thay hết bao nhiêu cái lốp xe, đổ ko biết bao nhiêu lít xăng mà chưa khám phá hết mọi ngóc ngách ở Sài Gòn nữa. Mình tên Phát, cư dân khu Cây Gõ - Q6 (khu mình sống mua cái gì cũng phải trả giá, riết rồi thành kỹ năng luôn). Hân hạnh làm quen với mọi người.

Trần Hoàng Vũ:

Sáng đi đổ xăng, đổ không lo đổ, lo ngồi hóng chuyện của anh nhân viên với bác đổ xăng. Bác đổ xăng: Trời ơi, cái gì cũng tăng, xăng tăng, điện tăng, nước tăng. Có cái gì giảm không chèn. Anh nhân viên: đâu có đâu chú, có một cái giảm quá trời luôn đó chú. Bác đổ xăng: cái gì dậy bây? Anh nhân viên: tình người đó chú, giảm quá chừng hai ba năm nay rồi đó chú. Bác đổ xăng: ờ, cũng đúng hén. Rồi hai người nhìn nhau cười sang sảng, mà lạ ghê cười vậy đó mà sao nghe rầu quá chừng. Sài Gòn lạ ghê

Nguyễn Ngọc Huy:

Lúc chiều vừa gặp chuyện vui lẫn chuyện buồn. Nhảy xe buýt xuống ngã tư Thủ Đức thì vô tình đâm sầm vào 1 bạn nữ đang băng qua đường. Chả là lúc đó chiều tà, mình lại ngó nghiêng sang quận 9 mà không thấy bạn ấy, đâm sầm vô chắc bạn ấy khó chịu lắm. Mình lúc đó cũng để tâm trí đâu ấy, bước đi tiếp không một lời xin lỗi, có ngoảnh lại thì thấy bạn ấy cứ chằm chằm nhìn mình. Giờ nghĩ lại hơi buồn về cách ứng ứng xử của mình. Nếu may mắn được bạn nữ lúc chiều đọc những dòng này, cho mình xin lỗi nha!! Chuyện vui là giúp được 1 cô nọ đồng hương. Mới đi qua, nghe cô hỏi đường bằng cái chất giọng miền Trung đặc sệt, dù lúc đó khá tối mình vẫn đứng lại giúp cô. Cô đi thăm con trai bị tai nạn trong vụ mưa bão ở Thủ Đức mấy hôm trước. Giúp được cô đón xe thôi nhưng mình cũng vui lên hẳn.

Bảo Hân:

Sài Gòn đi ăn quán ít có thói quen hỏi giá trước. Và thế là, 1 chiều hết tiền, mưa hơi lâm râm. Tui ăn tô hủ tiếu quán bình dân 5 cục thịt giá 60 ngàn. Đừng chửi tui rảnh nha.

Quỳnh Quỳnh:

Sài gòn và những cơn mưa bất chợt, trời đang nắng đẹp bỗng dưng ùm một cái mưa to gió lớn kéo tới như có "quái dật" xuất hiện day đó vậy mà 10 phút sau nắng lên đẹp trời. Tự nhiên cảm giác trời Sài Gòn giống lòng ta kinh khủng khiếp buồn guận hờn 1 tú rồi qua ngay.

Nguyễn Phương Thảo:

Em vào SG đã hai năm, ngày nào cũng có tài xế đưa đón đi học. Ý em là em đi xe bus đó mấy anh chị :P. Đi xe bus ở SG là sướng nhất, mưa kệ mưa, nắng kệ nắng. Kẹt đường sml thì ngủ, không thì đếm xe máy trên đường làm thú vui tao nhã =)). Chuyện là hôm nay em đi học khác tuyến thường ngày, thế là hỏi thăm bác tài trạm dừng để bắt tuyến khác. Thật ra em biết tuyến xe bus cần tới rồi nhưng hỏi lại trạm xuống cho chắc ăn. Tất cả người trên xe bus chỉ đường cho em luôn, có soái ca xuống trạm cùng dắt em lên xe tiếp theo, hỏi dùm em, dặn dò kĩ chế lơ xe tới điểm xuống nhớ nhắc em. Thật ra mấy cái đó em biết rồi nhưng anh nhiệt tình quá em không nỡ nói, thôi thì để anh ấy che chở cho mình. Một bạn cùng xuống trạm với em thì bảo ngồi đây với mình nè, mình xuống thì bạn xuống:*. Lát sau có chú khác lên xe, tiền lẻ không có, đưa tiền chẵn, chị lơ xe không có tiền thối, đang bế tắc thì có một anh lấy tiền ra trả dùm luôn cho chú dù không quen biết, chưa từng gặp bao giờ.E cảm thấy sao SG bình yên, nhẹ nhàng quá.

Kinh nghiệm đặt phòng nhà nghỉ hoặc khách sạn tại Sài Gòn cho người ở nơi khác tới

Chia sẻ của bạn là gì? Bạn có đồng ý với hỏi – đáp này? Nếu bạn có thêm thông tin, hiểu biết- đừng ngại để lại vài dòng cảm nhận hoặc chia sẻ của bạn tại phần comment để mọi người cùng đọc

Nếu bạn muốn nêu câu hỏi, vui lòng gửi email cho wikiHoidap theo địa chỉ: wikihoidap@gmail.com | Câu hỏi của bạn sẽ được hồi âm sớm nhất

Không có nhận xét nào :