Du lịch

Du%20l%E1%BB%8Bch/style

4 mùa hoa

Theo%204%20mùa%20hoa/style

Nháy mắt trái & phải

Mắt%20trái%20hoặc%20mắt%20phải%20giật%20liên%20tục%20có%20ý%20nghĩa%20gì/style

Hôn là nghệ thuật

106%20kiểu%20hôn%20cả%20đời%20ngâm%20cứu%20vẫn%20còn%20nhiều%20lắm/carousel

Mẹo vui

Mẹo%20hay/block

Điềm báo

Những%20điềm%20báo%20về%20tâm%20linh/block

Tâm linh

Tháng%20này%20bạn%20có%20may%20mắn%20và%20tài%20lộc%20đấy/block

Làm đẹp

Dạy%20nhau%20làm%20đẹp/block

Thơ chế hài hước

Thơ%20chế%20tình%20yêu/block

Thơ chế Thị Kính - Thị Màu chửa hoang (nỗi oan Thị Kính - Quan Âm Thị Kính)

Loading...
Thơ chế Thị Kính - Thị Màu chửa hoang (nỗi oan Thị Kính - Quan Âm Thị Kính)
Thơ chế Thị Kính - Thị Màu chửa hoang (nỗi oan Thị Kính - Quan Âm Thị Kính)

Nam mô Đức Phật từ bi
Quan Âm Bồ Tát luôn vì chúng sinh
Nếu mà con viết linh tinh
Xin người độ lượng phê bình nhẹ thôi

Nam mô A Di Đà Phật

Hồi xưa lắm lâu rồi chả rõ
Vẫn vầng dương khi tỏ khi mờ
Con người cũng có giấc mơ
Thời gian vội vã không chờ đợi chi
Người đoản mạng ấy thì vài chục
Kẻ sống lâu chắc cũng trăm mùa
Thanh xuân rồi đến già nua
Đó là qui luật không chừa một ai
Một người nọ đầu thai truyền kiếp
Suốt chín đời liên tiếp đi qua
Tâm luôn sáng tựa ngọc ngà
Nhưng chưa thành Phật thật là tiếc thay
Trời thử thách người này lần nữa
Nếu vượt qua ngưỡng cửa Nam Tào
Tâm hồn vẫn sáng như sao
Thì người hóa Phật đi vào cõi tiên
Người giáng hạ nơi miền sơn cước
Trong gia đình thuộc nước Cao Ly
Thành cô gái đẹp nhu mì
Tên là Thị Kính rất chi biết điều
Nàng đến tuổi vì yêu diện đẹp
Gã nhân tình xin phép đón dâu
Đôi chân bước nhẹ qua cầu
Còn chưa biết cuộc sống sau thế nào
Nàng làm việc cần lao chăm chỉ
Để chồng nàng ứng thí lên kinh
Thật tâm vun đắp gia đình
Mong ngày đỗ đạt chồng nghinh bảng vàng
Một tối nọ chồng đang đọc sách
Nàng cũng ngồi bên cạnh vá khâu
Cả hai chung một đèn dầu
Trời khuya trăng ngả vàng thau ánh mờ
Chàng Thiện Sĩ* lơ mơ ngủ gật
(* Tên chồng nàng quên mất chưa nêu)
Thấy chồng thật rõ đáng yêu
Kính nàng ngồi lặng đăm chiêu ngắm nhìn
Nàng phát hiện phía trên cằm trái
Sợi râu dài không phải mọc xuôi
Mà đang mọc ngước lên trời
Nếu theo nhân tướng là người ác phu
Nàng nghĩ vội phải trừ diệt nó
Sẵn con dao nhíp nhỏ đang cầm
Nàng toan đưa sát vào cằm
Đúng khi chồng tỉnh... ầm ầm hét to
Sao nàng dám giở trò ác độc
Muốn giết người kết tóc se duyên
Bấy nay ta ngỡ nàng hiền
Hóa ra giả dối... không tin nổi mà
Mẹ Thiện Sĩ từ xa chạy lại
"Con nặc nô, dám hại cả chồng
Đuổi ngay về ngoại cho xong"
Đúng là khác máu tanh lòng, than ôi!
Mặc Thị Kính quì ngồi than khóc
Họ chẳng thôi nhiếc móc đuổi nàng
Vơ quần áo ném ra đàng
Phen này chắc cả họ hàng bị nhơ
Giữa đêm lạnh thẫn thờ nàng bước
Nén u sầu dứt cuộc tình cay
Về nhà, cha mẹ có hay
Sợ mang tiếng xấu lại đày đọa thêm
Nàng đi mãi chân mềm rỉ máu
Biết về đâu nương náu thân tàn
Hai hàng lệ vẫn chứa chan
Hỏi ai hiểu được nỗi oan thấu trời
Nàng về mẹ một thời gian ngắn
Nước mắt dài vẫn mặn bờ mi
Cải trang cho giống nam nhi
Nàng không từ biệt mà đi khỏi nhà

Part 2

Nàng mải miết đi xa không ngoảnh
Với nghĩ suy lảng tránh hồng trần
Và nàng đến được chùa Vân
Ngôi chùa bé nhỏ có sân có vườn
Nàng ngồi kể chuyện buồn quá khứ
Với sư thầy - người trụ trì nghe
Thầy khuyên nàng hãy trở về
Nhưng nàng nhất quyết một bề xuất gia
Kể từ đó nàng là chú tiểu
Sư đặt nàng biệt hiệu Kính Tâm
Tụng kinh gõ mõ âm thầm
Sáng chiều rảnh rỗi thì cầm chổi khua
Ở ngay cạnh ngồi chùa Vân đó
Có cô nàng gái của Phú ông
Lẳng lơ nổi tiếng quanh vùng
Thị Mầu tên gọi chưa chồng chẳng con
Thấy chú tiểu mang khuôn mặt đẹp
Thị Mầu ta bép xép gạ tình
Thế mà người cứ lặng thinh
Khiến cho ả thấy bực mình khó ưa
Vốn quen kiểu đong đưa chài lưới
Mầu phải lòng cấp dưới của cha
Tức tên nô bộc trong nhà
Khiến cho cái bụng to ra từng ngày
Làng biết chuyện thẳng tay phạt vạ
Tội cô nàng vì đã chửa hoang
Cho dù là gái con quan
Cũng không tránh khỏi lệ làng từ lâu
Ả mang cái bụng bầu nhận lỗi
Nhưng ý đồ đổ tội Kính Tâm
Đất trời vần vũ tối tăm
Khi nàng bị đánh tím bầm khắp nơi
Nàng nín bặt không lời bao biện
Sư phụ chùa cũng niệm tình thương
Xin làng vì nghĩa mà nương
Tha cho chú tiểu một đường lui thân
Căn lều rách ở gần lối nhỏ
Cạnh cửa chùa từ đó dựng lên
Kính Tâm khó nhọc bao phen
Vẫn mang hết nỗi muộn phiền giấu đi
Ả Mầu Thị đến kỳ sinh đẻ
Và sau khi đứa bé chào đời
Mầu ta nhân lúc tối trời
Bỏ ngay trước cửa đúng nơi Kính nằm
Thương thằng nhỏ kén tằm vừa thoát
Mẹ bỏ rơi bởi nhạt thâm tình
Dẫu gì cũng một sinh linh
Nàng ôm đứa trẻ hết mình chăm lo
Nàng xin sữa về cho con uống
Mặc thị phi oan uổng treo đầu
Trời thương đứa trẻ lớn mau
Nhưng nàng sức kiệt đêm thâu héo gầy
Mùa đông lạnh cỏ cây xơ xác
Viền núi xa cánh hạc bay dài
Bên hình hài đứa con trai
Nàng buông tiếng thở trần ai lìa đời
Lúc khâm liệm cho người đã khuất
Ai nấy đều rất rất ngạc nhiên
Hình cô gái trước cửa thiền
Nàng mang nét đẹp dịu hiền sáng trong
Ai cũng phải nghẹn lòng nức nở
Khóc thương nàng kiếp số hẩm hiu
Xót xa, oan trái dập dìu
Mà luôn cam phận không kêu tiếng nào
Bỗng từ khoảng trời cao bất tận
Giáng lâm là Đức Phật Thiên Tôn
Ngài mang dáng vẻ ôn tồn
Nụ cười phúc hậu với con dân mình
Ngài cầu khấn siêu sinh tịnh độ
Ban phước lành xóa khổ dân ta
Còn nàng Thị Kính nết na
Được phong chức sắc Phật Bà Quan Âm
Kể từ đó muôn dân thờ phụng
Khắp đền chùa thờ cúng uy nghi
Hễ ai có nghiệp chướng gì
Đều mong bồ tát độ trì chở che

Nam mô a di đà phật!!!

Theo Vũ Thị Tuệ Thiên

Note

Tôi đang online ở đây - mời bạn ghé thăm
Loading...
Loading...

Không có nhận xét nào

Bình luận hoặc comment của bạn sẽ được blog chị Tâm hồi âm trong thời gian sớm nhất