Thơ chế cóc kiện trời, con cóc là cậu ông Trời (hay)

Loading...

Thơ chế cóc kiện trời, con cóc là cậu ông Trời

Trần gian năm đó lâu rồi
Tết nào dân cũng nấu xôi thịt gà
Cầu cho mưa thuận gió hòa
Mùa màng tươi tốt cỏ hoa xanh rì
Khô cằn chuyện chẳng mấy khi
Bởi sau vài bữa mưa phi ầm ầm
Dân gian nói nhỏ nói thầm
Ông Trời chắc bị tè dầm bây ơi
Câu này truyền đến Thiên Lôi
Tiếp theo lọt đến cụ Trời tiểu đêm
Máu trong não bộ dồn lên
Thế là ông dỗi đếch thèm phọt mưa
Tưởng đâu ông tức một mùa
Hóa ra ông giận suýt vừa bốn năm
Mùa đông trời rét căm căm
Mùa hè nóng nực như nằm đống than
Mùa thu lá rụng khắp đàng
Mùa xuân hoa cỏ khô khan héo mòn
Ngày xưa muông thú béo tròn
Giờ đây tất cả gầy còm trơ xương
Con người cũng thật đáng thương
Cái nghèo treo mãi đầu giường chửa tha
Gốc xoài cạnh bãi chôn ma
Có con cóc tía làm nhà đã lâu
Thấy mồm nó mọc ít râu
Đoán là cóc đực độ ngầu rất cao
Hỏi trời nắng mãi là sao
Trần gian mong trận mưa rào khó ghê
Một mình lượn khắp bờ đê
Cóc ta tìm kiếm bạn bè xung quanh
Rủ nhau làm chuyến tốc hành
Quyết tâm kiện rõ ngọn ngành ngô khoai
Đường đường một đống chuẩn zai
Lẽ nào chờ chết phí hoài thế ư
Cóc ta bật nhảy vù vù
Đi ngang qua cái ngã tư ruộng lầy
Cua càng há miệng dang tay
Nghe chừng yếu lắm hạ chày đến nơi
Cóc rằng: bạn của tôi ơi
Tôi đang đi kiện lão Trời... theo không(?)
Rồi mai mưa lụt cánh đồng
Tha hồ ngắm gái thả rông tôi thề
Cua rằng: phắn mịa mài đê
Kiện con càng cạc ngửa mề dưới ao
Cá tôm tép cũng nhao nhao
Cóc ơi ảo thế tỉnh nào bé cưng
Cua càng mắt trợn trừng trừng
Xưa nay tao nổi khắp vùng bởi "ngang''
Ai cho mấy đứa được gàn
Thế thì ông phá lệ làng một hôm
Này cu cóc ghẻ lông xồm
Giờ anh theo chú xe ôm kiện Trời
Cua sau, cóc trước một đôi
Tiến nhanh lên khoảng núi đồi phía xa
Đang đi lại gặp hổ ta
Nằm phơi nanh nhọn là ngà lim dim
Chắc đang mơ được chết chìm
Dưới con suối nhỏ im lìm khô cong
Cóc bèn đá nhẹ vào mông
Hổ ơi cậu hãy đi cùng tớ đi
Rủ thêm mấy đứa mặt lì
Bạn thân hợp cạ có gì giúp nhau
Nhưng mà các cậu đi đâu
Tớ đang khát nước đến đau họng nè
Tớ đi bắt lão Trời "tè"
Kẻo là muông thú chết nhe răng nhiều
Có câu túng quẫn làm liều
Đếch cần sai đúng Hổ theo Cóc liền
Nó gân cổ rống như điên
Gọi ngay đồng bọn Gấu đen, Cáo già
Bầy ong đang hút nhụy hoa
Thấy đông vui quá nên sà xuống xem
Thế là sức mạnh nhân thêm
Cầu sao cho chúng thắng êm vụ này.

Part 2

1 2 3 4 5 loài
Quyết tâm "kiến kiện củ khoai" đến cùng
Đằng nào chả bị chết nung
Thì hôm nay bị chết chung cũng cười
Nào nào các cậu nghe tôi
Phân công lúc đến cửa Trời kêu oan
Phương châm đã nói là làm
Không ai được tính bài gàn rõ chưa
Đầu tiên vị trí anh Cua
Núp trong chum nước để thừa ngoài kia
Cáo sang bên trái đi kìa
Gấu thì bên phải chầu rìa ô kê
Cọp anh nấp phía sau đê
Ong tìm bụi rậm vo ve giúp mình
Chúng ta náo loạn thiên đình
Cho trời tức phọt "raining" chuyến này (mưa)
Nói rồi dùi trống cầm tay
Cóc khua chục phát tiếng bay xa gần
Thiên Lôi đang ngủ dạng chân
(Chắc đêm qua lại nốc cần chơi bi)
Lưỡi tầm sét lão mang đi
Loằng ngoằng ông chém đen sì cho kinh
Sáng ra bực hết cả mình
Đứa nào gõ trống hiện hình ra ngay
Lão nhìn trái phải đông tây
Ủa sao chẳng có cái thây xác nào
Dưới chân chỉ thấy xì xào
Một con Cóc nhỏ có mào hai bên
Thiên Lôi vung lưỡi đao lên
Toan là chém đứt củ sen Cóc còi
Cơ mà sợ trượt nên thôi
Gã quay vào hỏi ông Trời một câu
Trời sai Gà trống chân nâu
Xử ngay con Cóc ẩm đầu mà ngông
Cáo đang bên trái trống đồng
Gà kia ra phát nó vòng tay ôm
Thả tao ra... Cáo dê xồm
Á à kê tặc to mồm chửi ngoa
Ông đang đói tóp ruột già
Thôi ông ăn tạm gọi là điểm tâm
Lão Trời tức giận hằm hằm
Lệnh ngay cho gã chó săn tiếp đòn
Gấu đang thèm miếng mồi ngon
Chó không kịp ngáp chỉ còn đoạn đuôi
Cuối cùng đến lượt Thiên Lôi
Phải ra tiếp trận mà người hơi run
Bầy ong kéo đến ùn ùn
Cứ bâu vào mặt mà hôn nhịp nhàng
Thiên Lôi đau đớn la làng
Chui vào chum nước Cua càng nấp trong
Cua dơ gọng cắp sưng mông
Thiên Lôi hốt hoảng nhảy lồng lộn ra
Chạy ngay vào chỗ cọp già
Cuộc đời lão ấy vậy là tắt phim
Ông Trời thấy tướng nằm im
Các quan tướng khác cũng xin đầu hàng
Không ai tỏ vẻ huyênh hoang
Vội ra cung kính mời chàng Cóc vô
Cóc ngoan đừng có hồ đồ
Muốn gì nói lẹ Trời cho ngay liền
Thưa Trời, thưa các thần tiên
Trần gian khô hạn khắp miền khó khăn
Bao con vật chết nhăn răng
Hỏi ngài sao lại không màng xỉa chi
Xin ngài thấu hiểu lắng nghe
Cứu nhân độ thế chở che muôn loài
Ông Trời vỡ lẽ mình sai
Khẩn trương kêu lính bắc đài phun mưa
Thế nào, Cóc thấy được chưa
Hay thêm lúc nữa cho vừa lòng cưng
Cóc chàng ra vẻ chim ưng
Tuy nhiên trong dạ nửa mừng nửa lo
Lão Trời chức lớn quyền to
Lại hay thích kiểu lật đò chơi khăm
Lão phun mưa gió một năm
Xong rồi lão lại bặt tăm thì sầu
Kế hay vụt lóe trong đầu
Cóc ta dõng dạc rồi tâu thế này
Đội ơn phúc đức ơn dày
Trần gian có lẽ năm nay mát rồi
Sang năm con lại lên chơi
Kéo theo lũ bạn cùng ngồi đếm sao
Xem ông sức khỏe thế nào
Thiên Lôi mới tuyển có cao thủng nhà
Lão Trời sợ quá nghệt ra
Thôi thôi không phải rườm rà đâu cu
Yên tâm ngồi góc ao tù
Nghiến răng ken két mây mù sẽ sang
Lát sau sấm sét đì đoàng
Mưa rào trút nước mênh mang khắp vùng
Ở nhà kiếm gái kỳ lưng
Lên đây nhọc xác, mất công ích gì
Thế là từ đó trở đi
Hễ nghe Cóc nghiến ấy thì trời mưa
Dân gian tiếp tục thêu thùa
Tạo nên câu nói xa xưa truyền đời
"Con cóc là cậu ông Trời
Hễ ai đánh nó thì Trời đánh cho"
Truyện dài Trăng chuyển thành thơ
Nhắn ai đọc hết thì sờ nút like

Theo Vũ Thị Tuệ Thiên

No comments :

Post a Comment

Loading...