Thơ chế hài hước về tình yêu Mỵ Châu và Trọng Thủy

Loading...

Thơ chế hài hước về tình yêu Mỵ Châu và Trọng Thủy
Thơ chế hài hước về tình yêu Mỵ Châu và Trọng Thủy

Cõi bờ Âu Lạc ngày xưa
An Dương Vương chính là vua đất này
Không cờ bạc chẳng lắc bay
Càng không gái gú thông ngày suốt đêm
Vua thề yêu mỗi một em
Cưới làm hoàng hậu ngồi bên ngai vàng
Một hôm trời nắng chang chang
Hậu kia vỡ ối la làng thất kinh
Lát sau công chúa tươi xinh
Mỵ Châu tên gọi lách mình chui ra
Cũng to mồm giống mama
Mắt chưa mở đã gào la quá trời
Hậu kia cũng vội qua đời
Vài năm sau đó... (trích lời dân gian)
Vua thương con gái vô vàn
Mong sau này sẽ kén chàng rể ngon
Vua mong đất nước vẹn tròn
Thái bình thịnh trị dân con đủ đầy
Thế là thành lũy vua xây
Khắp nơi nhân lực về đây góp phần
Có điều rất đáng phân vân
Thành xây cứ đến ngang phân đầu người
Qua đêm gạch đá tả tơi
Kèm theo đất sét rụng rời lạ ghê
Một hôm chập tỉnh chập mê
Vua nghe thấy tiếng tỉ tê bảo rằng
Đất này nhiều quỉ sa tăng
Nhiều vong vất vưởng loăng quăng hại thành
Lập đàn thờ cúng cho nhanh
Sáng mai sứ giả Giang Thanh đến tìm
Vua nghe phấn khởi trong tim
Chờ mong trời sáng cả đêm bồn chồn
Mơ như thật mới hết hồn
Sáng sau xuất hiện một con Rùa vàng
Tưởng đâu là nó lang thang
Vua sai lính bắt xào vàng với tiêu
Rùa kia thấy vậy bèn kêu
Ta là sứ giả trừ yêu đây mà
Bấy giờ vua mới nhận ra
Lom khom cung kính rất là thành tâm
Thần ơi, suýt nữa con nhầm
Đã làm mạo phạm quí nhân mất rồi
Giờ con tạ lễ gà xôi
Mong thần bỏ quá kẻ tồi ngu si
Thôi nào rót rượu ra đi
Uống xong ta sẽ bày mi cách liền
Xây thành cao ngất như thiên
Uy nghi như địa ngự yên chốn này
Đúng là thần rất cao tay
Chỉ sau vài tháng đã xây xong thành
Địa hình trôn ốc bao quanh
Cổ Loa tên gọi truyền thanh đến giờ
Mỏi tay ứ viết được cơ
Phần 2 nợ nhé... 9h tối mai

Part 2

Lũy thành giờ đã xây xong
Nhà vua rất đỗi hài lòng, vững tâm
Ngài luôn trọng đãi ân nhân
Tức là Rùa cụ tên thần Kim Quy
Từ nay cai quản trị vì
Đỡ lo lũ giặc xông phi hại thành
Trên bờ thì thiếu chất tanh
Rùa thần ngỏ ý muốn nhanh về nhà
Tức ngài về biển Đông xa
Vợ con mong mỏi sắp ba tháng rồi
Chia ly giã biệt bồi hồi
Vua bèn bày tỏ đôi lời đắn đo
Tạ ơn phúc đức thần cho
Nhưng sau này lỡ rủi ro... giặc vào
Thân hèn con biết làm sao
Cúi xin ngài hiến kế cao một lần
Rùa vàng cúi xuống bàn chân
Rút ngay một móng có vân vảy rồng
"Sai người vót nó thành chông
À quên thành nỏ đề phòng giặc sang
Ta là sứ giả Thanh Giang
Khi nào khốn khổ... hét vang ta về"
Chưa đầy một nửa nốt rê
Thần Kim Quy đã không hề nổi tăm
Vậy là vật báu vua cầm
Rồi sai thợ chế nỏ thần tuyệt chiêu
Một tên bắn hóa thành nhiều
Kẻ nào dính phải Quang Tèo chắc luôn
Nước Nam Việt đã hết hồn
Triệu Đà mấy bận suýt chôn xác rồi
Biết rằng Âu Lạc khó xơi
Triệu kia tạm rút và ngồi nghĩ suy
An Dương Vương có vật gì
Mà sao quá đỗi hiểm nguy khó lường
Phải mau nghĩ kế khẩn trương
Triệu ta không thể nhún nhường quá lâu
Mấy ngày thức trắng đêm thâu
Bỗng dưng diệu kế trong đầu hiện ra
Zai hiền đã lớn của ta
Có tên Trọng Thủy rất là cao to
Nay ta ngỏ ý thăm dò
Mỵ Châu công chúa gả cho con mình
Sợi dây gắn kết hảo tình
Tránh gây tình trạng hỗn binh mạng lìa
Lòng tin khi đã đầm đìa
Úp tay trở mặt... nước kia ta giành
Ý đồ hóa thực rất nhanh
Mỵ Châu - Trọng Thủy đã thành phu thê
Tay ôm má ấp môi kề
Ba ba, cá trạch, bề bề trao nhau
Hiềm nghi xóa hết trong đầu
Thủy ta rất được Mỵ Châu tôn sùng
Một hôm trong lúc xoa lưng
Thủy lân la hỏi vợ cưng thế này
Vua cha thật quá cao tay
Hễ ai động tới là bay xác liền
Chắc là người có phép tiên
Hoặc mang báu vật siêu nhiên vợ nhề
Mỵ Châu còn đắm cơn mê
Còn say ảo giác cà phê hương chồn
Ghé tai vừa nói vừa hôn
Lát rồi thiếp dẫn vào buồng mật căn
Để cho chàng thấy nỏ thần
Bây giờ thiếp muốn phê đần hi hi
Đúng là yêu quá thành si
Mỵ Châu chả biết chuyện gì sắp gây
Thủy kia quá đỗi cù nhầy
Diễn sâu phải nói bậc thầy... Trăng thua
Hôm nay thứ bảy trời mưa
Em đang mệt lắm... đếch đùa... nghỉ đây!

Part 3

Mỵ Châu tiết lộ nỏ thần
Chỉ vì tin tưởng phu quân quá nhiều
Đúng là mê muội vì yêu
Trách nàng gây tội có điều vẫn thương
Mật căn khi đã tỏ tường
Thủy ta lén lút rời giường giữa đêm
Trong khi vợ ngủ say mèm
Nỏ thần làm giả được đem tráo vào
Thế rồi nhanh chóng hôm sau
Thủy xin cha vợ bắt tàu về quê
Tiếc thương tình nghĩa phu thê
Mấy năm ân ái má kề môi hôn
Thủy ra vẻ rất bồn chồn
Phút chia ly gã vội ôm vợ mình
Em à mai mốt loạn binh
Chiến tranh thay thế hòa bình hai bên
Anh không thể kháng lệnh trên
Cũng vì chữ hiếu mà nên em à
Lỡ rằng hai đứa chia xa
Lấy gì làm dấu để ta tìm nàng
Mỵ Châu âu yếm tình lang
Thiếp đà có cách xin chàng chớ lo
Thiếp mang chiếc áo lông bò
À quên lông ngỗng bứt cho chàng tìm
Vậy là chuyện giống như phim
Khi dàn giậu đổ là bìm ắt leo
Triệu Đà mang lính hò reo
An Dương Vương phán: rong bèo chấp chi
Mau mang báu vật ra đi
Bắn cho cái lũ mặt lì nát tan
Triệu kia thật quá to gan
Phen này ta giẫm như ngan giẫm gà
Giặc vào vây kín thành Loa
Vua cầm cây nỏ từ xa bắn liền
Lạ thay chỉ có một tên
Chứ không tua tủa bay xiên giống thường
Nhà vua hốt hoảng khôn lường
Biết là gặp phải tai ương mịa rồi
Phải ôm con gái chuồn thôi
Không nhanh là chúng đâm lòi ruột ngay
Hai người phi ngựa như bay
Mỵ Châu thì cứ tay vày áo lông
Bứt ra làm dấu cho chồng
Mong khi gặp lại nhãn lồng trao nhau
Cùng đường chả biết chạy đâu
Nhà vua tuyệt vọng ôm đầu nghĩ suy
Bỗng dưng nhớ đến thần Quy
Như đang chết đuối ôm ghì được phao
Ngựa phi chực muốn lộn nhào
Hướng nơi bờ biển ồn ào sóng xô
An Dương Vương lớn giọng hô
Xin thần cứu kẻ hồ đồ chúng con
Bấy giờ là lúc hoàng hôn
Mặt trời ngả bóng thả hồn phiêu du
Bỗng đâu xuất hiện lù lù
Thần Rùa rẽ nước đội mu bơi về
Giết ngay con nhỏ kia đê
Nó là phản nghịch gây bề rối ren
Nhà vua hiểu rõ trắng đen
Thẳng tay chém cổ không thèm đắn đo
Rồi theo thần xuống lòng hồ
À quên lòng biển mân sò bóc tôm
Mỵ Châu nằm đó nửa hôm
Thì chồng mới tới để ôm xác nàng
Thủy ta đau đớn vô vàn
Trách mình khiến vợ chết oan uổng nhiều
Như là "Xin lỗi tình yêu"
Gã ta nhảy giếng hồn siêu phách sà
Hai người họ biến thành ma
Về bên âm cõi chắc là gặp nhau
Nàng chơi "bài ngửa"... phao câu
Chàng chơi kế độc... "dấn sâu" hại người
Mỵ Châu chết ở ngoài khơi
Loài trai húp được máu tươi đỏ hồng
Khiến cho nội tạng bên trong
Hóa ra viên ngọc phồng phồng khá to
Lắm khi bằng đúng quả nho
Người dân phấn khởi đi mò về xem
Rồi mang rửa tại giếng đen
Ngọc trai gặp nước như đèn đổi pha
Truyện này từ đó đồn xa
Ngàn năm sau đó chúng ta vẫn đồn
Em là cô gái bia ôm
À không là ẻm du côn Trăng Rằm
Cái thèng phây búc chết băm
Lừa em đổi mịa tên nhầm mí đau
Ông chờ sáu chục ngày sau
Trăng Rằm ông đổi làm màu tán zai

Theo Vũ Thị Tuệ Thiên

No comments :

Post a Comment

Loading...