Ngày gia đình Việt Nam và ngày của Cha là ngày nào nhỉ?

Loading...

Ngày gia đình Việt Nam rất gần với Ngày của Cha, đọc một cái post của bạn nhớ về cha với sự tự hào nhưng sợ sệt, tôi ngẫm nghĩ về tình cảm cha con và gia đình. Nhịp sống ngày xưa, vì kế sinh nhai và vì nhiều hạn chế khác, ít ai để ý xem con cái nghĩ gì về mình? Các con vẫn yêu cha mẹ nhưng sợ sệt nhiều hơn, ít dám chia sẻ, nếu vô tình gặp cha mẹ ngoài đường thường là lẩn đi ngay. Dường như tất cả chúng ta đều có tuổi thơ na ná nhau?

Ngày gia đình Việt Nam và ngày của Cha là ngày nào nhỉ?
Ngày gia đình Việt Nam và ngày của Cha là ngày nào nhỉ?

Hôm tôi thi IELTS, dù không hề luyện nhưng may mắn đạt điểm viết khá tốt vì trúng ngay đề tài "Đối thoại trong gia đình hiện đại". Tôi đã thích thú viết một mạch mấy trăm chữ nói về những gia đình lạc nhịp, chỉ đồng điệu trên facebook, mỗi người ôm một cái máy thả tim nhau chấp chới. Tôi viết về người bạn gái tự tử mà chồng không hề hay biết lý do, viết về những đứa trẻ trầm cảm, lầm lạc vì không có ai để chia sẻ.

Và đặc biệt tôi viết về những khó khăn của mình khi duy trì bữa cơm gia đình: tối trụng xương hầm nước lèo qua đêm để sáng con có bún bò, mì, phở... Để có bữa cơm tối, tôi phải giữ nguyên tắc không tiếp điện thoại từ 6:15 đến 7g tối, ngoại trừ sếp gọi (phải cài cho sếp nhạc chuông riêng là: "Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng").

Ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện với con, đủ thứ chuyện để nói, đôi khi có những chuyện rất buồn cười, kiểu như: "Jerry ơi nếu bây giờ có người nói ngày xưa bệnh viện trao nhầm con cho mẹ, con có về với cha mẹ ruột con không?" Jerry troll: "vậy liệu nhà cha mẹ con có Rolls Royce không mẹ?" hoặc chuyện hồi nhỏ: "Jerry ơi hồi nhỏ ba đi học không có tiền, thiếu thước bút để học, muốn ăn kem phải xin bạn cắn ké". Jerry nói "Vậy ba thấy sống với con sướng hơn sống với ông bà nội không?"...

Bạn tôi thường hỏi tại sao một người bận rộn tôi lại ngọt ngào đến thế với chồng con mình? Dù bận rộn đến đâu thì tôi cũng quan tâm xem con muốn gì, thích ăn gì, học có vui không? Chúng tôi chơi lắp ráp, chồng tôi dạy chúng học, dạy đánh cờ và cả các loại bài. Các thành viên trong gia đình vẫn ôm ấp hun hít nhau mỗi ngày. Đặc biệt, tôi muốn con luôn cảm thấy an toàn và tin cậy ba mẹ để tâm sự những bí mật, nói lên suy nghĩ của mình.

Nếu cuộc sống này là một bài hát, thì chúng tôi không hát trật nhịp, muốn đồng điệu, thì phải tập mỗi ngày.

Có khó khăn quá không để có những đứa trẻ không chỉ thành công mà còn hạnh phúc? Chúc các gia đình luôn gắn bó yêu thương, dù nhịp đời có hối hả đến đâu chăng nữa!- Theo Phạm Nguyễn Khánh Vân

No comments :

Post a Comment

Loading...