Con sông dùng dằng con sông không chảy

Chia sẻ bài viết này lên Facebook, chắc chắn mọi người sẽ thích

Loading...

Đưa con gái sang bên ngoại. Quay về nhà, mở cửa thấy trống tênh. Nhìn mấy cái dây chun buộc tóc của nó trên bàn cũng nhớ. Nhìn gói bim bim bỏ lại cũng nhớ. Ra sân thấy cái quần tím tím, bé tí chưa kịp khô của nó cũng nhớ. Xuống nhà tắm, thấy cái bàn chải đánh răng như cái kẹo mút lòng lại cồn cào nhớ. Đi đâu, nhìn góc nào cũng thấy nó đang ở đó.

Con sông dùng dằng con sông không chảy
Con sông dùng dằng con sông không chảy

Sáng ngủ dậy, đốt điếu thuốc, ngồi nhìn ra vườn. Hình như trời đang mưa. Bước ra hiên gỡ chiếc quần bé tí, gập lại rồi áp lên mặt.

Ngoài đường hình như mưa đang rơi, bất chợt thấy lòng mình nằm trong câu thơ rất cũ.

"Nhịp cầu cong và con đường thẳng
Một đời anh đi mãi chẳng về đâu
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu"

Lâu lắm mới thấy, hóa ra mình vẫn yêu thơ, khác hẳn cái vẻ bất cần và có phần mai mỉa của mình khi nửa đùa, nửa thật nói với mấy thằng bạn "thơ đối với tao chỉ là những câu văn xuống hàng, vừa vô nghĩa vừa nhảm nhí".

Một đời anh đi mãi chẳng về đâu. Mịa, sao lại có những câu hay ho và tài hoa đến thế nhỉ?

Theo Song Hà

Chia sẻ của bạn là gì? Bạn có đồng ý với hỏi – đáp này? Nếu bạn có thêm thông tin, hiểu biết- đừng ngại để lại vài dòng cảm nhận hoặc chia sẻ của bạn tại phần comment để mọi người cùng đọc

Nếu bạn muốn nêu câu hỏi, vui lòng gửi email cho wikiHoidap theo địa chỉ: wikihoidap@gmail.com | Câu hỏi của bạn sẽ được hồi âm sớm nhất

Không có nhận xét nào :