Em đang bị stress sau sinh, có phải em bị trầm cảm không - Chuyện con dâu mẹ chồng

Chia sẻ bài viết này lên Facebook, chắc chắn mọi người sẽ thích

Loading...

Sinh ra trong gia đình khá giả, bố mẹ đều là những người có chức có quyền, bản thân cũng là công chức nhà nước, nhỏ nhắn xinh xắn, lương khấm khá, đi xe 4 bánh (cái này là do bố mẹ em bắt em phải đi cho an toàn, vì cơ quan cách nhà khá xa). Trên đời này chắc không có gì là không thể xảy ra. Thời ấy có rất nhiều người theo đuổi.

Em đang bị stress sau sinh, có phải em bị trầm cảm không?
Em đang bị stress sau sinh, có phải em bị trầm cảm không?

Nhưng không hiểu sao em lại chia tay người mà em yêu suốt 2 năm và chọn a ấy. Một công nhân thời vụ lương ba cọc ba đồng theo đuổi em suốt 3 năm trời. Có lẽ vì bố mẹ em không có con trai, em tự nhủ phải lấy chồng gần sau này còn phụng dưỡng bố mẹ. Suy nghĩ ấy của em giờ em vẫn không hề hối hận. Nhưng em hối hận vì đã lấy anh ấy, hối hận đến nghẹt thở!

Cưới nhau về, bố mẹ em đầu tư cho a ấy mở một ngành kinh doanh riêng vì bố mẹ cũng chỉ mong sao chồng mình có việc làm tử tế để con gái được hạnh phúc. Và anh ấy đi lên từ đó, cũng gọi là có của ăn của để. Thật sự dù không hạnh phúc nhưng em chưa dám nửa lời kêu than với bố mẹ sợ bố mẹ phiền lòng.

Cưới nhau mấy năm trời mãi không có con, lý do vì anh ấy bị tty! Cả gia đình nhà chồng đều biết nhưng bố chồng lại đi nói với mọi người là "dù chúng nó mãi chưa có con nhưng tôi vẫn không trách cứ gì, coi con dâu như con đẻ, không phân biệt đối xử". Em chỉ biết đóng cửa ngồi khóc tu tu. Một phần vì tủi thân chưa được làm mẹ, một phần vì xã hội, vì miệng lưỡi thế gian quá độc ác.

Chạy chữa đủ kiểu cuối cùng vợ chồng em đã làm TTON và thành công ở lần đầu tiên. Cứ nghĩ rằng khi có con thì a ấy sẽ tâm lý và bớt tính gia trưởng. Nhưng không phải thế. Bao nhiêu sự cố gắng của em cũng chẳng là gì. Rất rất rất nhiều lần cãi nhau. Em thì mắc bệnh sĩ diện, cãi nhau em không muốn để cho người ngoài họ biết, vậy mà anh ấy cứ đứng ngoài oang oang cái mồm nói vợ. Em chỉ biết ngồi trong phòng khóc.

Ai cũng biết rằng mẹ nào chả thương con trai. Nhưng mẹ chồng em thì thương con trai quá thể. Thương như kiểu bà Phương (Sống chung với mẹ chồng) ý. Bà bị ốm, em chạy đôn chạy đáo. Dù đang ở cữ bên ngoại nhưng em vẫn chạy về thường xuyên xem bà thế nào. Ấy vậy mà hôm vừa rồi em bị sốt, con thì quấy.

Em đã nhờ chồng trông con cho mà chồng em vẫn bỏ đi chơi. Đưa con bà. Bà thì kêu nhiều việc mà vẫn bênh con trai "nó đi chơi là có việc của nó". Một mình em sốt nằm tự chườm mát rồi tự thuốc thang mà tủi thân nằm khóc. Đã thế về mặt còn hằm hằm lên với e, không hỏi han vợ được câu nào. Cả đêm ấy em ốm mà vẫn một mình bế con. Anh ấy lăn ra ngủ. Cảm giác nó đau thấu tâm can mà vẫn phải nhắm mắt cho qua cho gia đình yên ấm.

Con giun xéo lắm cũng quằn. Hôm qua nhà em mất điện. Chồng em đi chơi cả buổi sáng. Trưa ăn cơm xong em bảo mẹ chồng em "để con bảo bố nó bế bé đi ngủ để con giặt quần áo cho bé". Mẹ chồng em bảo "trưa phải để cho nó nghỉ chứ".

Mình ức quá bật lại luôn "con không bắt anh ấy bế cả buổi trưa đâu mà mẹ phải lo". Từ hôm qua mình không nói chuyện với bà luôn. Từ lúc đẻ bà nhiều việc chẳng giúp được gì thì thôi. Toàn 2 mẹ con tự chăm nhau. Nhưng đối với chồng, thì con là của chung. Trách nhiệm là của chung. Ấy vậy mà lúc nào cũng sợ con dâu bắt con trai bà phải bế con. Lúc nào cũng sợ con dâu bắt nạt con trai bà.

Đỉnh điểm đêm hôm qua con quấy khóc cả đêm. Em thì bế dong con khắp phòng. Chồng thì lầm bẩm chửi gì thì em không nghe rõ, nhưng mặt thì cau có. Rồi bịt tai, trùm chăn nọ kia. Em tức quá bảo "không ngủ được thì sang phòng bên kia mà ngủ".

Rồi lời qua tiếng lại cãi nhau và em không kiềm chế được đã nói "ngày trước cứ kén cho lắm vào. Kén đi kén lại, cuối cùng kén phải cứt". Em ác mồm lắm đúng không các mẹ. Nhưng chồng em không nói gì, có lẽ thấy em uất ức quá rồi. Hôm nay ngọt nhạt với e. Nhưng em chẳng buồn để tâm. Chẳng buồn nói chuyện. Cứ im lặng thế này có khi lại hay. Đầu óc nhẹ nhàng. May mà có con trai bên cạnh thì dù thế nào mẹ cũng sẽ vượt qua.

Em không biết có phải em bị trầm cảm không. Nhưng em sợ lắm. Lúc nào cũng sợ. Sợ ai đó bắt cóc con em. Sợ con em có mệnh hệ gì thì chắc em không sống nổi. Em luôn nghĩ theo hướng tiêu cực, lúc nào cũng lởn vởn ý nghĩ tiêu cực.

Chỉ từ khi sinh em bé thì em mới bị như thế. Ai cho em xin một chút động lực. Chứ em stress quá. Ai đồng cảm thì cmt chứ xin đừng nói lời cay đắng với em. Tâm sự hơi lủng củng nhưng vẫn cám ơn các mẹ đã đọc.- Tâm sự của Mai Hương

Để biết mẹ Mai Hương có bị trầm cảm không, mọi người đọc thêm bài này: https://www.wikilover.com/2017/06/benh-tram-cam-la-gi.html đồng thời để lại còm men tư vấn cho mẹ ấy bên dưới bài này nhé

Chia sẻ của bạn là gì? Bạn có đồng ý với hỏi – đáp này? Nếu bạn có thêm thông tin, hiểu biết- đừng ngại để lại vài dòng cảm nhận hoặc chia sẻ của bạn tại phần comment để mọi người cùng đọc

Nếu bạn muốn nêu câu hỏi, vui lòng gửi email cho wikiHoidap theo địa chỉ: wikihoidap@gmail.com | Câu hỏi của bạn sẽ được hồi âm sớm nhất

Không có nhận xét nào :