Du lịch

Du%20l%E1%BB%8Bch/style

4 mùa hoa

Theo%204%20mùa%20hoa/style

Nháy mắt trái & phải

Mắt%20trái%20hoặc%20mắt%20phải%20giật%20liên%20tục%20có%20ý%20nghĩa%20gì/style

Hôn là nghệ thuật

106%20kiểu%20hôn%20cả%20đời%20ngâm%20cứu%20vẫn%20còn%20nhiều%20lắm/carousel

Mẹo vui

Mẹo%20hay/block

Điềm báo

Những%20điềm%20báo%20về%20tâm%20linh/block

Tâm linh

Tháng%20này%20bạn%20có%20may%20mắn%20và%20tài%20lộc%20đấy/block

Làm đẹp

Dạy%20nhau%20làm%20đẹp/block

Thơ chế hài hước

Thơ%20chế%20tình%20yêu/block

Thơ chế chuyện cổ tích trầu cau (2 anh em chung 1 vợ)

Loading...
Thơ chế chuyện cổ tích trầu cau: 2 anh em chung 1 vợ
Thơ chế chuyện cổ tích trầu cau

Mở đầu vẫn lại... ngày xưa
Giống bao câu chuyện thêu thùa bởi Trăng
Xin mời gạch đá cứ quăng
Bởi em chán sống muốn thăng mịa rồi
Đi vào câu chuyện ngay đơi
Nhập tâm tránh kiểu "Lạc Trôi - Sơn Tùng"
Truyện hay lại nổi khắp vùng
Giờ em xin phép được dùng mát phôn
Ở làng quê nọ nông thôn
Chắc là giáp với bản Đôn cạnh Lào
Trời xanh núi ở trên cao
Mùa xuân mai mận mơ đào trổ hoa
Trai ngoan biết thổi tù và
Gái xinh biết lấy bàn là ủi chăn
Dậy thì là lúc mười lăm
Mẹ cha thường dặn: Chớ nằm với ai
Nó đưa cho cái dài dài
Hiểu luôn là nó đang cài bom bi
Giả đò ngoảnh mặt quay đi
Dù cho thích mấy cũng phi ngay về
Thói đời tuốt ống tìm trê
Lớn ai chẳng có máu dê trong người
Chàng trai cô gái đôi mươi
Sau đêm tâm sự trên đồi trăng thanh
Tháng sau chẳng thấy bị "hành"
Cô kia lo lắng gọi nhanh cho bồ
Anh à chết mịa rồi cơ
Dính bầu ra đấy bây giờ tính sao
Đã kêu là chớ... cho vào
Vậy mà lại cứ...
Thôi nào nín mau
Chàng trai an ủi vài câu
Rồi quay sang bảo: Có bầu cưới nha
Anh về xin phép mẹ cha
Tháng sau chắc chắn qua nhà rước em
Đường đường một đấng... X men
Dám làm dám chịu không thèm cúp đuôi
Đồng thau đổi lấy vàng mười
Mấy con nòng nọc... thêm người quá hay (!)
Và sau chín tháng mười ngày
Oe oe có một bé trai chào đời
Nửa năm kiêng cữ thịt xôi
Anh chồng bứt rứt đứng ngồi không yên
Chờ cho con đắm mộng tiên
Rồi xơi ngấu nghiến suýt quên cuộc tình
Tháng sau vợ lại talking
Vòng hai lại giống lục bình trôi sông
Đúng là thắt đáy lưng ong
Chạm thôi đã chửa đắng lòng hu hu
Hai năm đẻ phát hai cu
Đời vui giống kiểu ai cù ngã ba
Xuân sang con bướm la đà
Thời gian như chó chạy qua cụi riềng
Hai chàng đều đã thanh niên
Mẹ cha nay đã về miền cõi âm
Ruột già máu mủ tình thâm
Thế nên họ biết đỡ đần chở che
Anh em hòa thuận trăm bề
Ngoại hình tính cách chẳng hề khác nhau
Đây là trở ngại về sau
Tạo nên câu chuyện thương đau truyền đời
Ai nghe Trăng kể hết rồi
Thả tim thả dán nhãn cười phát xem

Part 2

Căn nhà nho nhỏ đơn sơ
Hai chàng chung sống nương nhờ lẫn nhau
Vẫn là anh trước em sau
Keo sơn gắn bó như tầu với sea
Chàng anh qua tuổi dậy thì
Giờ đây cao lớn bo đì chuẩn phom
Chàng em biết sịt dầu thơm
Biết may cái chip đựng bom đạn rồi
Hơn thua là cái chuyện đời
Phận duyên nó cũng tùy người đấy nha
Chàng anh tốt số nên là
Có người yêu trước... nết na chăm làm
Hai người họ dính như sam
Yêu đương mấy tháng là bàn cưới nhau
Chàng em nay có chị dâu
Chàng anh thì có vợ hầu sướng rên
Có luôn cơm dẻo canh mềm
Có bòng tráng miệng về đêm hề hề
Hai chàng ngày vẫn cày thuê
Đến trưa và tối thì về ăn cơm
Người anh có máu dê xồm
Nên hay về trước để ôm vợ hiền
Vợ kia thấy vậy thành quen
Thấy ai về trước là liền bám eo
Tay ôm tay nắn ngoằn ngoèo
Một vài chỗ khác tùy theo ý mình
Đoạn này tua nhé... ngại kinh
Kẻo không các chế lại bình... em dê
Mặt trời khuất nẻo sơn khê
Chim muông ngừng hót bốn bề đìu hiu
Trưa nay uống phải canh thiu
Người em đau bụng mặt sìu ngắt ra
Lão Tào đuổi chạy như ma
Anh ta mệt lử về nhà sớm hơn
Chị dâu tưởng giống mọi hôm
Ngỡ chồng nên cứ ghì hôn không ngừng
Khiến em mặt đỏ tưng bừng
Chị thì bối rối quay lưng... đắng mề
Chàng anh đúng lúc vừa về
Phen này có đứa chắc thê thảm rồi
Mặc em giải thích trăm lời
Vợ kia khóc lóc kêu trời bị oan
Anh ta gạt hết sang ngang
Chúng mài lừa pố để gian díu mà
Khôn ngoan thì cút khỏi nhà
Không là pố đánh bỏ pà rõ chưa
Bầu trời bỗng đổ cơn mưa
Người em tức tưởi chạy ùa ra sân
Chạy hoài không biết mỏi chân
Đến khi trời sáng mới đần như ki
Cạnh bên con suối rầm rì
Đúng nơi đường cụt giờ thì chạy đâu
Anh ta buồn bã âu sầu
Lại thêm đói rét gục đầu nằm yên
Hóa thành một tảng đá viên
Rêu xanh phủ bám muộn phiền tháng năm
Chàng anh khi biết hiểu lầm
Mới phi như ngựa ầm ầm kiếm em
Đi hoài suốt mấy ngày đêm
Không ăn không uống đói mềm như khoai
Thấy con suối nhỏ dài dài
Anh ta ngồi xuống uống vài ngụm to
Thương em đau đớn vô bờ
Anh ta quằn quại khóc bò khóc lăn
Đến khi rệu rã toàn thân
Ghé đầu viên đá rồi dần lịm đi
Hôm sau thật quá lạ kỳ
Xác người anh hóa cây gì cao cao
Quả trông hơi giống quả đào
Màu xanh như lá cắn vào thanh thanh
To thì bằng đúng quả chanh
Bé thì cũng cỡ củ hành thon thon
Phần hai chưa hết vẫn còn
Bóp like tăng lực Trăng bòn nốt đê.

Part 3

Thấy chồng đi mãi không về
Vợ kia vội xỏ dép lê đi tìm
Nghe buồn chát đắng con tim
Ôm nhầm mỗi phát mà chìm tai ương
Cô băng hết mấy con đường
Bơi kênh lội suối vượt mương trèo đèo
Đồ ăn thức uống mang theo
Mấy hôm đều đã hết vèo còn đâu
Cô buồn đánh tệt phao câu
Đúng bên con suối chồng chầu hôm qua
Nước mồm nước mắt chảy ra
Chồng ơi, chồng hỡi òa òa về đi
Bỏ em em biết làm gì
Mấy tên hàng xóm lại ghì hấp diêm
Nhà không có một cắc tiền
Em làm sao để sống yên hả chàng
Ba hồn bảy vía tình lang
Thân em anh bỏ chẳng màng nữa ư
Bỗng nghe trong gió vù vù
Quả gì cưng cứng rơi xừ trúng vai
Cô kia nước mắt chảy dài
Ngẩng lên chởi: Đậu má mài trêu tao
Chởi xong úp xuống bòng đào
Gồng lưng vật vã lại gào thê lương
Đến khi trời khuất ánh dương
Bóng đen phủ kín ngày nhường cho đêm
Cô kia người ngợm nhũn mềm
Co chân giãy giãy rồi em... Quang Tèo
Thần mình bỗng hóa dây leo
Bám cây giống kiểu ôm eo thuở nào
(Dân gian họ gọi cây cau
Dây leo thì gọi lá trầu xanh xanh)
Tiếc thương cho mối duyên lành
Cho tình huynh đệ phải đành chia xa
Người dân hái quả về nhà
Hái luôn cả lá để mà thờ vong
Rồi thì có một cụ ông
Máy mồm nhai thử thấy lòng lâng lâng
Tiếp theo sảng khoái tinh thần
Kháo nhau từ đó họ ăn nhiệt tình
Còn viên đá tảng chình ình
Họ mang về để đầu đình làm bia
Đồn rằng thêm bột đá kia
Nhai trầu cau sẽ đầm đìa đỏ son
Dân gian từ đó truyền mồm
Khiến cho sự tích vẫn còn đến nay
Đọc xong nhớ phải khen hay
Kèm theo động tác bấm like, com mần

Đừng ai nới lỏng chun quần
Đang cười nó tụt đến chân... pỏ pà

Theo Trăng Rằm

Note

Tôi đang online ở đây - mời bạn ghé thăm
Loading...
Loading...

Không có nhận xét nào

Bình luận hoặc comment của bạn sẽ được blog chị Tâm hồi âm trong thời gian sớm nhất