Thơ hài hước về chú Cuội nhân rằm Trung thu bằng lục bát

Loading...

Thơ hài hước về chú Cuội nhân rằm Trung thu bằng lục bát
Thơ hài hước về chú Cuội nhân rằm Trung thu bằng lục bát

Lại xưa xưa rất là xưa
Người ta mặc khố chứ chưa mặc quần
Có anh chàng gốc nông dân
Mồ côi cha mẹ độc thân một mình
Tên là Cuội khá thông minh
Đẹp zai lại có thân hình nở nang
Làm cho lũ gái quanh làng
Thấy anh là lại xếp hàng gạ... yêu
Nhưng anh này họ Yết Kiêu
Dửng dưng khi thấy nồi niêu bánh dày
Chỉ đi kiếm củi mỗi ngày
Như ong chăm chỉ hăng say mật đời
Một hôm trong lúc dạo chơi
Anh ta phát hiện tiếng cười râm ran
Mới nghe lại tưởng ma làm
Về sau nghe rõ ra đàn cọp con
Bốn em bụ bẫm mông tròn
Nô đùa phá phách cười giòn với nhau
Cuội ta nghĩ vội trong đầu
Cho dù chúng vẫn trẻ trâu nhưng mà
Nay mai chúng lớn thêm ra
Chúng thời khát máu khát da thịt liền
Thôi vì cuộc sống bình yên
Mình đành để chúng qui tiên chốn này
Nói rồi Cuội nắm trên tay
Chiếc rìu sắc nhọn ném bay vù vù
Chỉ nghe bốn tiếng á... ư
Bọn kia nằm chết chỏng bu lên giời
Cọp già khấp khểnh tới nơi
Các con đã chết nó thời hét to
Cuội kia hoảng hốt âu lo
Leo cây cổ thụ nằm co tránh đòn
Chỉ nghe tim đập coong coong
Phen này chết chắc chả còn nghĩ suy
Cuội ta nằm tiếc củ mì
Còn nguyên chửa được xông phi phát nào
Các em Huệ, Cúc, Lan, Đào
Thương mình lại khóc sọp ngao mấy ngày
Cọp già đứng cạnh gốc cây
Tưởng đâu nó sẽ phanh thây Cuội hiền
Thế nhưng nó rất thản nhiên
Chỉ đưa tay hái một xiên lá rừng
Về bên bốn xác con cưng
Nó nhai rồi mớm cho từng đứa luôn
Lát sau như phép gọi hồn
Bọn kia tỉnh lại lon ton bình thường
Cuội mừng tựa vớ kim cương
Khi hay thần dược mình đương có rồi
Phen này giàu hú nhanh thôi
Chả lo thiếu rượu thiếu mồi ha ha
Cuội chờ lũ hổ đi xa
Mới toan bò xuống để tha cây về
Nửa đường gặp lão hôn mê
Nghi là đã chết môi trề mắt thâm
Cuội nhanh tay bứt lá thần
Nhét cho ông lão chết nhăn đầy mồm
Lát sau thấy lão lồm cồm
Xác thân với lại linh hồn gặp nhau
Cảm ơn anh Cuội hồi lâu
Lão bèn cắp đít đi sâu vào rừng
Cuội mang cây quí trên lưng
Phăm phăm về bản để trưng xóm làng
Tiếng đồn khắp chốn rộn vang
Cuội ta từ đó giàu sang hơn nhiều
Một hôm trong lúc thả diều
Cuội nghe tiếng khóc tiếng kêu nức lòng
Xin mày hãy cứu con ông
Nó lăn xuống giếng chắc xong mịa doài
Cuội bèn chân vắt lên vai
Vắt luôn cả cái "dài dài" chạy đi
Xác cô gái đẹp nhu mì
Sau khi ăn lá lại hi hi cười
Liếc nhìn Cuội rất lả lơi
Cuội như sét đánh rụng rời tay chân
Chàng bèn ngỏ ý thành thân
Hai cha con họ phê đần... duyệt ngay

Part 2

Sau khi giải cứu giai nhân
Thù lao là lễ thành thân với nàng
Đưa thiên tình sử sang trang
Cuội nay có vợ buông màn mỗi đêm
Nói chung cuộc sống êm đềm
Chồng không chả vợ không nem ngoài đường
Một hôm Cuội đứng cạnh mương
Thấy con chó chết bụng trương nổi phều
Xung quanh là mấy cụm bèo
Có thêm lũ nhặng hò reo tưng bừng
Cuội ta có vẻ ngập ngừng
Nghĩ hay cứu nó về chưng sả giềng
Nghĩ xong Cuội bứt lá tiên
Nhét vào mồm chó động viên nó rằng:
Nạc thì tao xáo cùng măng
Mỡ thì rượu mận tao ăn vẫn giòn
Chưa đầy hai nốt La, Son
Chó kia mở mắt hoàn hồn mới kinh
Thần linh ơi hỡi thần linh
Chó kêu ăng ẳng nghĩ mình mộng du
Nó trông thấy Cuội... gừ gừ
Nhìn tao hãm thế thằng cu mặt lìn
Cuội giơ cẳng đá trúng tym
Làm cho con chó van xin liên hồi
Em xin anh đấy anh ơi
Em biết tội rồi đừng đánh em đau
Theo ta về bản mau mau
Khôn thì ta giữ làu bàu thịt ngay
Chó kia ngoan ngoãn vác chày
Về theo anh Cuội làm tay trông nhà
Còn hơn mãi mãi làm ma
Luân hồi vạn kiếp mới ra giống người
Ở bên kia phía ngọn đồi
Có bang phái lớn "Bong Sòi" là tên
Chúng không cướp của cướp tiền
Mà moi nội tạng chuyển bên Trung Tàu
Bọn này thám thính từ lâu
Cuội kia vợ đẹp lại giàu nhất thôn
Trong tay có lá hoàn hồn
Bọn tao rất muốn thử đòn tuyệt chiêu
Ánh dương đã xế sang chiều
Cuội đi bóc bánh người yêu chửa về
Vợ chàng đang vá coóc - xê
Kế bên con chó nằm kê vào đùi
Ngoài kia trời đã tối thui
Bọn kia bèn xách dùi cui nhảy vào
Một thằng rút vội con dao
Thằng kia chuẩn bị mở bao đựng lòng
Chó kêu thảm thiết gọi vong
Rồi phi ra chạy một vòng quanh sân
Tiên sư thèng chủ bất nhân
Mải đi hú hí vợ cần đếch thưa
Chó ngồi phục khóc như mưa
Lát sau Cuội mới say sưa mò về
Này ki... ki... có... chuyện giề
Vợ tao sao lại úp mề nằm đây
Nghe xong con chó giãi bày
Cuội ta vội vã lấy ngay lá thần
Vợ ngoan ngậm lấy rồi ăn
Từ nay anh hứa chỉ mần em thôi
Kêu kêu khấn khấn một hồi
Ủa sao vợ vẫn nằm phơi bưởi bòng
Trời ơi không thể... không... không
Cuội ta đau đớn cõi lòng nát tan
Chó kia nước mắt hai hàng
Sau hồi suy ngẫm với ngàn đắn đo
Mạng mình anh Cuội đã cho
Thôi nay trả lại đỡ lo nợ nần
Họ buồn mình chẳng yên thân
Rồi mai xương cũng đem tần với măng
Nói rồi chó đến nhe răng
Cuội ơi anh cứ... giết thằng em đi
Em chưa báo đáp được gì
Mạng em hèn mọn thôi thì hi sinh
Anh mau mà cứu vợ mình
Để lâu xác lại thối kinh anh à
Cuội nhìn em cẩu xót xa
Không ngờ con chó thật là có tâm
Ngoài kia mưa đổ ầm ầm
Cuội lau nước mắt rồi cầm dao phay
Trong vòng khoảng sáu mươi giây
Chó kia còn mỗi cái thây khô quèo
Tim gan thận phổi lòng phèo
Chuyển sang vợ Cuội cái vèo rất nhanh
Vết thương theo đó cũng lành
Cô kia sống lại khôn lanh như... gà
Để dành mai viết phần ba
Truyện hơi hư cấu cả nhà... cố tin

Part 3

Cuội đem xác chó đi chôn
Tâm can cảm thấy biết ơn vô cùng
Trách mình có lúc dửng dưng
Còn đòi thịt nó đem chưng sả giềng
Thôi giờ mày hãy ngủ yên
Kiếp sau tao hứa đáp đền gấp ba
Cưng như phụng dưỡng bố già
Nâng như trứng, hứng như hoa... đếch đùa
Ngoài kia trời vẫn đổ mưa
Đường trơn té dập mu rùa như chơi
Tao về kẻo tối đến nơi
Vợ tao đang ngóng cục dồi hi hi
Vậy là kẻ ở người đi
Da người ruột chó thôi thì cũng xong
Miễn sao căng mọng bưởi bòng
Phụ lưu nước chảy ra sông dồi dào
Cuội về mò hến bắt ngao
Ruộng ta ta phải cắm sào chăm lo
Phòng khi kẻ khác rình mò
Còn ra tay kịp phản cho mấy đòn
Nói về cô vợ eo thon
Sau lần chết hụt bỗng tròn phây phây
Ăn cơm toàn bốc bằng tay
Xương gà xương vịt cũng nhai không chừa
Ngủ ngày đêm thức ngắm mưa
Đôi khi lại nướng từ trưa đến chiều
Rất hay lục vét nồi niêu
Nói chung là rất... vãi lều giống ki
Ngày xưa xinh đẹp nhu mì
Ngày nay bẩn bựa béo phì thấy kinh
Ngày xưa lanh lợi thông minh
Ngày nay lắm lúc quên mình là ai
Cuội ta thở ngắn than dài
Cũng đành ngậm đắng... chịu thoai sao giờ
Cuộc đời nhiều lúc như mơ
Nhiều khi như thực vãi lờ chấm than
Một hôm Cuội bận đi làm
Khi đi dặn vợ lo toan việc nhà
Phải chăm tưới nước cây đa
(Tên cây thuốc quí người ta vẫn đồn)
Phải dùng nước sạch nước thơm
Chứ chơi thứ nước rửa... mồm là xong
Cô kia lúc nhớ lúc không
Đôi khi nước rửa... cặp lồng cũng tương
Một hôm trước lúc ra đường
Cuội quay lại dặn vợ thương thế này
Đái thì em đái đằng Tây
Đằng đông mà đái cây bay về giời
Dạ vâng em nhớ cả rồi
Chồng đi mát mẻ mau thôi rồi về
Tối nay em muốn thả dê
Lâu lâu chả uống cà phê... thèm doài
Thế là chân vắt lên vai
Vắt luôn cả cái dài dài Cuội đi
Vợ kia ăn vội tô mì
Uống thêm năm cốc milk tea chanh đào
Thế là bụng chướng như phao
Mụ nhanh chân chạy ra ao.. .tụt quần
Đang trong tư thế dạng chân
Bỗng dưng mặt đất dần dần chuyển rung
Cây đa gốc rễ to đùng
Trồi lên mặt đất bật tung như diều
Cuội về thấy vậy gào kêu
Hai tay bám chắc với theo cây liền
Vợ chàng thét gọi như điên
Nhưng chàng tiếc của giữ yên không rời
Cây đa kéo Cuội lên trời
Kể từ khi đó Cuội ngồi đến nay

Tác giả: Trăng Rằm

No comments :

Post a Comment

Loading...