Thơ chế hài vô đối bằng lục bát về Sọ Dừa - tác giả Trăng Rằm

Loading...

Thơ chế hài vô đối bằng lục bát về Sọ Dừa - tác giả Trăng Rằm
Thơ chế hài vô đối bằng lục bát về Sọ Dừa - tác giả Trăng Rằm

Chuyện này đã có từ lâu
Từ hồi cụ cố chăn trâu kể rằng
Ngày xưa ở một ngôi làng
Có đôi chồng vợ tuổi sang ngũ tuần
Cả đời đi ở nuôi thân
Cho nhà phú trọc ở gần cuối thôn
Quá thì mà chửa có con
Cho nên họ cũng hơi buồn... haizzz za
Một hôm kiếm củi xa nhà
Rừng sâu khát nước biết là kiếm đâu
Vợ nhìn thấy cái đầu lâu
Đựng đầy gáo nước có màu rất trong
Đang cơn khát dạ đói lòng
Bà tu sạch sẽ mà không sợ gì
Chuyện này đem chiếu TV
Hoặc đăng Face book ấy thì bão like
Một hôm thấy chướng dạ dày
Kèm theo nôn ọe suốt ngày bỏ ăn
Mua que chip thử ba lần
Đã cho kết quả đúng trăm phần mười
Dính bầu ở tuổi năm mươi
Quả là hi hữu chuyện đời khó tin
Thời nay khó đẻ vãi... khìn
Bốn mươi là đã mãn k.i.n. mịa doài
Chồng nghe như sét đánh tai
Cái tin mụ vợ có tide bất ngờ
Lâu rồi hổng nướng bắp ngô
Cũng hông có choén xôi vò, cháo ngao
Vậy mà giờ cớ vì sao
Trời ơi có phải... lẽ nào... ồ nâu (!)
Lão ta suốt tháng buồn rầu
Thế rồi lâm bệnh đi chầu Diêm Vương
Mất chồng bà rất chán chường
Bao đêm ngồi khóc nghĩ thương con mình
Mồ côi từ lúc chửa sinh
Lớn lên chẳng biết dáng hình của cha
Và thì chín tháng đi qua
Sau cơn đau đớn đẻ ra cục tròn
Có tai có mắt có mồm
Lăn như là trái chôm chôm Mỏ Cày (Bến Tre)
Bà toan vứt nó đi ngay
Thế nhưng nó nói câu này mới ghê
Mẹ à con xấu đừng chê
Bỏ con tội nghiệp, tối về nhát ma
Thôi thì nó cũng con ta
Méo hơn không có, chật nhà nhưng vui
Phú ông nghe bọn "thầy dùi"
Đuổi bà ra ở lều mui góc vườn
Thấy con nhanh nhẹn như lươn
Không đi mà chỉ biết trườn với lăn
Hay là đặt Hứa Vĩ Văn
Tên kêu giống kiểu zai Hàn cho oai
Cơ mà nó giống củ khoai
Lại hao hao cả trái xoài Sầm Nưa
Có khi kêu mịa Sọ Dừa
Tên hay lại chuẩn rất vừa dáng em
Tình hình giờ thấy thèm kem
Tạm dừng mai viết được hem mọi người
Hum ni có vẻ đẹp trời
Bạn Trăng tranh thủ đi chơi tối về

Part 2:

Nuôi Sọ Dừa đã nhiều năm
Nói chung kinh tế khó khăn chất chồng
Mẹ thì mưa nắng quản công
Nai lưng vất vả kiếm đồng chăm em
Buồn vì Sọ chẳng lớn thêm
Dung nhan dị dạng ai thèm lấy đây
Xấu trai thì bóp phải dày
Còn không thì phải số may con à
Nghĩ nhiều lại chán thêm ra
Thôi không nghĩ nữa ngủ pà cho nhanh
Xe nào xuống dốc chẳng phanh
Xứng đôi vừa lứa sẽ thành phu thê
Phú ông mới tậu đàn dê
Đang cần người đến chăn thuê trả tiền
Sọ ta bảo với mẹ hiền
Nhận cho con nhé chăn liền ngày mai
Mẹ nhìn em bỗng thở dài
Tiên sư anh chứ véo tai chết giờ
Ban ngày ban mặt đừng mơ
Phú ông đánh nát mặt lờ biết chưa
Sọ ta một mực xin thưa
Rằng con làm được không đùa mẹ ơi
Thấy con có vẻ thật lời
Bà đành rón rén tới nơi thưa dùm
Phú ông cười nứt bụng chum
Chăn mà không nổi ông cùm tụi bay
Mất dê ông đánh nát chày
Mau về nói với con mày đến đi
Thông minh chẳng đọ mặt lì
Máu liều ăn đậm sách ghi rành rành
Lùa dê đến bãi cỏ xanh
Dưới cây cổ thụ chiếu manh Sọ nằm
Vậy mà cũng ngoét nửa năm
Đàn dê béo tốt bụ nầm căng mông
Phú ông tỏ vẻ hài lòng
Sai ba con gái mang bòng cho ăn
Chết cha trứng lộn em nhầm
Mang cơm cho Sọ lúc gần buổi trưa
Cô Hai tính nết đò đưa
Cô Ba cũng loại ruột thừa có gai
Mỗi cô em út tên Nhài
Hiền ngoan chẳng biết hại ai bao giờ
Một hôm chẳng biết thật mơ
Lúc mang cơm đến ngồi chờ Sọ vâu
Tự nhiên chẳng biết từ đâu
Có anh zai đẹp đu tàu đến đây
Lại còn thổi sáo cực hay
Nghe xong Nhài sướng, vỗ tay ầm ầm
Bầu trời bỗng chuyển màu thâm
Chàng trai lại hóa Sọ nằm chờ cơm
Nhài chưa hiểu hết ngọn nguồn
Nhưng từ phút đó yêu luôn Sọ rồi
Phú ông ngồi ngáp ỉ ôi
Ba cô con gái đĩa xôi đã đầy
Dẫu không phải loại bánh dầy
Cũng là bánh hú vừa tay chứ nhề
Gả chồng cho rảnh nợ đê
Lại thu được ít money đánh vàng
Sọ ta cất giọng huyênh hoang
Mẹ qua bên đó hỏi nàng cho con
Cô Nhài da trắng eo thon
Chân dài đến nách lại còn rất duyên
Sọ à con hỡi đừng điên
Phú ông cho lính chả xiên thì tèo
Nhà ta lại rất là nghèo
Tiền đâu tiệc cưới hô theo chín tầng
Hay mày định cướp nhà băng
Rồi đi bóc lịch rụng răng mới về
Cá cờ đừng ước cá trê
Đỉa đeo chân hạc lộn mề gẫy lưng
Mình không SH, đai-lừng
Làm sao kéo được bà Tưng lên giường
À nhầm họ sẽ chẳng thương
Mà theo lên đến tận phường ký tên
Sinh ra số kiếp nghèo hèn
Thôi mày đừng có bi-rên mẹ rầu
Mẹ sang bên đó cho mau
Ngày mai sính lễ người hầu vác sang
Mẹ con ta sẽ đàng hoàng
Đón dâu mời khắp cả làng chung vui
Mẹ anh lần nữa ngậm ngùi
Sang bên ông Phú chuyển lời mà run
Phú ông nổi giận đùng đùng
Cái đồ rẻ rách mày khùng đấy ư
Trên răng dưới mỗi củ từ
Lại trông dị dạng bỏ xừ phát kinh
Con tao mấy đứa đều xinh
Làm chi có chuyện xếp hình con bây
Mi về bảo nó thế này
Có ngon thì vác mẹt dày sang ta
Mang thêm sính lễ qua nhà
Giống như ta thách thì là OK
Còn không thì cứ chăn dê
Đừng ham đũa mốc lộn mề mâm son
Ta sai lính đánh vỡ mồm
Lại kêu ta ác... lạy hồn ta thua

Tưởng rằng Sọ chỉ tà lưa
Bạo mồm bốc phét sẽ đưa đủ hàng
À đưa đủ sính lễ sang
Để mà danh chính rước nàng Út đi
Có câu số nhọ than chì
Gặp may lại hóa ra đi-a-mần (diamond)
Giống như là có phép thần
Sọ ta hô biến Đai-lần (Dylan) hiện ra
Ai phôn (Iphone) 9s màu cà
Vàng thau, bạc nén, Toyota, Lếch-xù (Lexus)
Rượu ngâm rắn hổ trăm lu
Một phong bì đỏ triệu đô đi kèm
Phú ông trố mắt ra xem
Sai ngay người ở mời kem, mời chè
Tiếng vang rộn khắp vùng quê
Sọ Dừa lăn lốc cưới thê tưng bừng
Thời nay là sẽ đùng đùng
Báo ra tít giật vô cùng thất kinh
Giống như chuyện của Ngọc Trinh
Vòng eo 56 - Người tình 72
Đại gia cặp với chân dài
Nổ bom nhà trắng làm die ối người
Giáng sinh chả có tuyết rơi
Diễn viên XX hết thời, vân vân
Ra đường rồi lại vào sân
Quay sang đám cưới công dân Sọ Dừa
Mọi người chè chén say sưa
Suốt từ sáng đến tận trưa sang chiều
Đến khi sạch sẽ nồi niêu
Mới hay chú rể vãi lều... đi đâu
Sao mà thấy mỗi cô dâu
Mặt nhăn như quả táo Tầu thế kia
Lát sau bỗng ở bên rìa
Có tên zai đẹp xỏ hia đi vào
Mặt thì nhẵn nhụi bảnh bao
Bo đì sáu múi dáng cao... bự đồ
Út ta cứ tưởng nhầm đò
Tự nhiên lại có con bò lạc ư
Anh kia thái độ củ từ
Tay cầm cái mic hừ hừ nói vang
Kính thưa tất cả dân làng
Em tên là Sọ, tình lang của Nhài
Em vừa sang Thái chuyển phai
Nên giờ em đã thành zai chuẩn rùi
Mọi người nay đến góp vui
Tiệc tan cho sớm... em vùi củ sen
Đọc Ngô Tất Tố "Tắt Đèn"
Năm sau sẽ có cu Ben hì hì
Nói rồi Sọ tắt âm li
Dọn thu bát đũa, TV, bạt dù
Cô Nhài thôi khóc hu hu
Mặt vui giống kiểu bọn tù đặc ân
Hai cô chị bỗng bần thần
Xem ra tiếc của, mặt đần như dê
Lôi nhau hai đứa đi về
Cùng nhau nghĩ kế trò hề hại em
Sau khi chán chả, chán nem
Sọ bye bye vợ xách đèn trẩy kinh
Khi đi dặn vợ giữ mình
Anh về anh tặng Sting cả thùng
Nói rồi Sọ rút ở lưng
Con dao nhỏ hiệu chim ưng săn mồi
Trứng gà thì có một đôi
Kèm viên đá nhặt cái hồi lăn lê
Em ơi hãy giấu trong mề
Giống như là giấu đồ nghề kiếm ăn
Sau này phòng lúc khó khăn
Nó là cái thứ em cần nghe chưa
Sọ đi lúc ấy trời mưa
Ruộng nhà tạm hoãn cày bừa ít lâu
Mai kia đỗ đạt sang giầu
Ta về vãi hạt gieo bầu, đúc khoai
Kể ra chuyện vẫn còn dài
Nhưng em pị đói quắt tai mịa rồi
Phần ba tạm kết đây thôi
Like mau, like mạnh kẻo trôi em buồn

Part 3:

Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Sọ đi ứng thí cũng vừa một năm
Nhiều khi cũng thấy thèm... nầm
Thế nhưng Sọ quyết chỉ cầm... con quay
Quay hoài cũng thấy lên tay
Văn thơ lai láng viết hay hơn nhiều
Vua nghe ưng ý vãi lều
Chấm cho giải nhất tên bêu bảng vàng
Sọ thành quan Trạng giàu sang
Sai quân chuẩn bị về làng báo tin
Nhài nghe sung sướng vãi khìn
Guốc cao, son phấn quần jean diện vào
Xong rồi ra đứng bờ ao
Luyện a, ă, â mai gào cho to
Đâu hay mình bị gato
Bởi hai bà chị bụng bò dạ trâu
Thấy em lấy được chồng giầu
Lại làm quan lớn kẻ hầu vây quanh
Đàn bà quen thói ghét ganh
Thế nên chúng quyết phải tranh chồng người
Hôm sau đon đả, cười tươi
Thấy Nhài chúng gạ đi bơi thuyền buồm
Nhài thì cóc ngoé à uôm
Không hề lưỡng lự tắc mồm đi luôn
Giữa nơi biển cả sóng cồn
Thân Nhài chúng đẩy xuống dòng nước xanh
Xong rồi cuốn gói về nhanh
Mặc cho em bị cá phanh làm mồi
Tưởng đâu Nhài số nhọ nồi
Hóa ra số vẫn cơm xôi, chả bằm
Gặp con cá đói nhiều năm
Nuốt như Bát Giới ăn sâm của chùa
Chứ con chán bưởi chê dưa
Nó nhai cho sướng răng bừa... chắc xong
Lăn trong bụng cá hai vòng
Nhớ ra dao sắc mà chồng đã cho
Nhài ta tay nắn tay sờ
Rạch ngay một phát làm đơ cá kình
Hôm sau đúng lúc bình minh
Người theo xác cá lênh đênh dạt về
Một hòn đảo nhỏ miền quê
Đìu hiu, hoang vắng bốn bề cỏ lau
Nhài buồn ngồi bệt phao câu
Than sao số kiếp ruồi bâu thế này
Sọ Dừa chàng hỡi có hay
Duyên mình chả lẽ như vầy thôi ư
Dặn mình không được nghĩ ngu
Biết đâu mai Sọ nhảy dù đến thăm
Bây giờ kiếm cái gì măm
Mấy hôm nay đói môi thâm mịa roài
Cá kia nằm đó sõng soài
Mang dao Nhài xẻo thành hai chục phần
Hai viên đá đút túi quần
Mang ra quẹt lửa ầm ầm cháy lên
Cá thơm chín nức ngon mềm
Đủ nuôi Nhài sống được thêm mấy ngày
Một hôm trong lúc ngủ say
Bỗng nghe chiếp chiếp lạ thay... giống gà
Từ hai quả trứng chui ra
Một zai một gái rất là ku-te
Một hôm trong lúc "ban mê"
Sọ mơ đang được thả dê với Nhài
Thế là tung toé nhựa khoai
Sáng sau tỉnh dậy ngồi hoài... vẫn căng
Có khi dãn mịa dây chằng
Đúng là vắng vợ khổ "thằng" bé con
Sáng sau quan cứ xồn xồn
Phi thuyền ra biển gọi hồn vợ yêu
Đi xa đến vãi cả lều
Bỗng nghe có tiếng gà kêu ó ò
Phía sau lại có một cô
Nhìn mông Sọ đoán... đúng đồ của ta
Vậy là cua gặp cà ra
Ngao thời gặp hến, ba ba gặp rùa
Sau cơn tái ngộ "mây mưa"
Là Trăng kết thúc "Sọ Dừa" ở đây
Xin nhà mềnh phát vỗ tay
Rồi em đóng cửa để thay bộ đồ
Đi cày cố kiếm nghìn đô
Tết sang nhẹ nhõm chẳng lo hết tiền

Còn nữa...

No comments :

Post a Comment

Loading...