Thơ chế sự tích ông Táo bà Táo có thật không, bao nhiêu vợ?

Loading...

Thơ chế sự tích ông Táo bà Táo có thật không, bao nhiêu vợ?
Thơ chế sự tích ông Táo bà Táo có thật không, bao nhiêu vợ?

Việt Nam ngày đó lâu roài
Ở miền quê nọ có hai vợ chồng
Ở căn nhà nhỏ ven sông
Quanh năm cày cấy chổng mông lên zời
Chồng tinh thông võ "lộn đồi"
Vợ thì giỏi võ "pà ngồi chổng pô"
Một năm hai vụ lúa ngô
Người ăn không hết đổ vò ủ men
Vậy là từ đó triền miên
Gã chồng nốc rượu say mèm sáng trưa
Ruộng hoang bỏ đó chẳng bừa
Gia cầm gia súc cũng thưa bớt dần
Một hôm đang đứng giữa sân
Tình hình phê lắm... nhìn chân tưởng đùi
Vợ thì đi tới đi lui
Chồng nhìn ngứa mắt rút dùi phang luôn
Bấy giờ mà có Iphone
Họ quay cờ nhíp xong tuồn lên phây
Nửa đời của gã chồng say
Chắc trong nhà đá em đây đếch đùa
Mây nhiều ắt phải thành mưa
Làm người ai muốn thiệt thua vào mình
Ăn đòn nhiều quá phải kinh
Vợ kia đành dứt cuộc tình trái ngang
Tay đòn tay bị lang thang
Hai hôm thì dạt ngôi làng kế bên
Mỏi chân ngồi ké bậc thềm
Căn nhà mái lợp tấm phên chuối rừng
Bụng thì trống đánh tưng tưng
Giá mà có hớp trà gừng thì ngon
Đang mơ thì bỗng hết hồn
Tự nhiên lại có một ông đi về
Mặt nhìn có vẻ dâm dê
Lão soi từ cổ đến... mề xuống chân
Làm cho cô gái bần thần
Người đơ như đá, mặt đần như ki
Này cô cho hỏi tên gì
Tự dưng sao lại ngồi lỳ nhà ta
Ở đây họ cấm "chăn gà"
(Thế nhưng cho hỏi giá là bao nhiêu
Vào đây check thử nồi niêu
Xong anh bo ít tiền tiêu dọc đường)
Cô nàng kể chuyện đáng thương
Mấy năm chung sống với phường lưu manh
Rượu say hắn sút tung mành
Bây giờ thân xác héo xanh gầy mòn
Bỏ nhà đi đã vài hôm
Vẫn chưa có thứ bỏ mồm anh ơi
Anh kia nghe quá rụng rời
Thương cô gái nhỏ tuổi đời đang xuân
Mon men anh mới lại gần
Ngỏ luôn ý định thành thân với nàng
Tuy là chẳng được giầu sang
Thế nhưng hạnh phúc đàng hoàng giống ai
Tối nay cửa đóng then cài
Mở lò ta nướng củ khoai ăn mừng
Từ nay anh sẽ nai lưng
Săn nai săn gấu cưa sừng em ăn
Đến đây tạm kết một phần
Hẹn hai hôm nữa lại mần tiếp nha
Hải Phòng nay chắc mười ba
Nghe đâu rét rụng lá đa sân đình
(Em là cô bé Trăng xinh
Em đang bán hạt nhà mình nhớ mua)

Part 2

(Chồng đầu cứ gọi là A
Chồng sau tạm đặt tên là anh B
Vợ thì cứ gọi cô C
Chính tên chính chủ dễ bề xưng hô)
Từ khi vợ bỏ theo bồ
Anh A buồn chán thẩn thơ suốt ngày
Vẫn bè bạn với cơn say
Đêm về tích cực quay... tay một mình
Tiếc cô vợ nhỏ xinh xinh
Muốn đi tìm kiếm để rinh nàng về
Buồn còn có chỗ thả dê
Vui còn được bóc bề bề chấm tương
Tay mang hành lí lên đường
Bụi cây bờ cỏ làm giường mỗi đêm
Trời xui đến đúng bậc thềm
Vợ anh ngồi khóc ướt mèm khi xưa
Cúi xin gia chủ cơm thừa
Ăn trong lúc tránh cơn mưa bất ngờ
Cô C bưng bát ô tô
Cơm canh lẫn lộn lò rò bước ra
Ăn đi đừng có vô nhà
Chồng em về thấy chết cha anh liền
Ơ mà sao thấy quen quen
Người kia cho hỏi anh tên là gì
Anh chồng đứng chết như si
Nhận ra vợ cũ muốn phi đến chồm
Nhưng mà lại vướng tô cơm
Nên anh khựng lại nói mồm mấy câu
Chắc em giờ đã sang giầu
Tình ta em bỏ sông sâu mất rồi
Anh giờ kiếp sống bèo trôi
Làm sao có chuyện được xơi bánh dầy
Cho anh xin nốt đêm này
Ái ân trọn khúc tình say thỏa lòng
Mai anh về xóm bờ sông
Sống đời còm cõi chẳng mong đợi nhiều
Mủi lòng vợ cũng liêu xiêu
Tình xưa rủ đến là điều hiển nhiên
Thế nhưng cô chỉ cho tiền
Bảo anh chồng cũ cảm phiền đi cho
Nếu anh mà cứ dật dờ
Chồng em về đến là tờ oi toi
Nói toan chửa kịp dứt lời
Anh chồng sau đã ới ời ngoài sân
Tình hình là rất phân vân
Nàng bèn vội túm cạp quần anh A
Đẩy anh ra phía sau nhà
Lấy rơm phủ kín xong là bỏ đi
Anh B chả biết chuyện gì
Chỉ lo kiếm rượu nhâm nhi đỡ buồn
Một tay anh xách con chồn
Mới vừa săn được hãy còn sống nhăn
Vặt lông để nó cởi trần
Thui lên luộc chấm tương bần Hưng Yên
Rượu vào ta sẽ thành tiên
Tối nay thêm món chả xiên ngao sò
Thui xong bỏ lại đống tro
Hồng như than đốt Hoành Bồ, Quảng Ninh
Lại thêm cơn gió vô tình
Đẩy đưa ngọn lửa thình lình cháy lan
Khói cao nghi ngút từng làn
Cô C hốt hoảng mang can đựng dầu
Vẩy vào đám cháy hồi lâu
Ủa sao chẳng tắt, vẫn màu đỏ tươi
Thất thanh cô mới kêu zời
A ơi em giết anh rồi hu hu
Nói xong cô nhảy cái vù
Vào trong đống lửa như dù đứt dây
Anh B tháo vội đôi giầy
Toan là túm vợ... tiếc thay muộn roài
Cuộc tình chả biết đúng sai
Thế nhưng mất vợ đếch ai chăm mình
Thôi thì ta cũng quyên sinh
Theo cô ấy đến thiên đình một phen
Vậy là ba xác cháy đen
Người dân thương xót thuê kèn tiễn ma
Truyện hai ông với một bà
Dân gian từ đó bịa ra nhiều điều
Đến tai Ngọc Đế thân yêu
Ngài nghe cảm động vãi lều suýt cry
Đưa Thiên Lôi cái lệnh bài
Phong cho chức tước để cai quản nhà
À quên trông bếp từ xa
Cuối năm vào đúng hai ba thì về
Dẫu cho cuộc sống bộn bề
Cỗ mâm vẫn phải đề huề tất tươm
Ba con cá chép vàng ươm
Kèm theo mũ ngựa kiếm gươm lùng tùng
Ba người ngồi đó ung dung
Ngư sa đạp gió vẫy vùng uy nghi
Nói chung chuyện rất ly kì
Trăng em tóm tắt chỉ ghi vài dòng
Tết ta sắp sửa chạm mông
Túi em vẫn chửa có đồng xanh xanh
Cày thêm mấy buổi để dành
Ra Giêng thất nghiệp buông mành viết thơ.

No comments :

Post a Comment

Loading...