Thơ chế cuộc đời: Trí khôn của tao đây

Loading...

Thơ chế cuộc đời: Trí khôn của tao đây
Thơ chế cuộc đời: Trí khôn của tao đây

Truyện rằng xưa rất là xưa
Con người lúc đó vẫn bừa bằng trâu
Con chó thì sủa gâu gâu
Con Cọp nói được vài câu như người
Con Trâu hay nói hay cười
Vẫn được đánh giá là người cần cu
Ý là Trâu rất cần cù
Chăm chỉ làm việc để bù thông minh
Vào một buổi sáng bình minh
Trăng còn lấp ló đầu đình phía Tây
Mọi người đang giấc ngủ say
Bác nông dân dậy đi cày ruộng xa
(Đến ruộng thì chợt nhớ ra
Để quên một thứ gọi là Trí khôn
Lòng dạ lo lắng bồn chồn
Mồm còn lẩm bẩm, ôn tồn: Lại quên!
Đoạn này chủ yếu viết thêm)
Có con Cọp cái phục bên bìa rừng
Thấy con Trâu mộng to đùng
Đang cày cặm cụi nửa mừng nửa lo
“Tại sao Trâu khỏe và to
Kéo cày còn bị đánh cho vào người?
Trâu kia nào đến nỗi lười
Trước giờ nổi tiếng là người cần cu (cù)”
Cọp chờ cho đến buổi trưa
Khi mà thửa ruộng cũng vừa cày xong
Từ từ cọp tiến ra đồng
“E hèm! Hỏi phát! Này ông Trâu già!
Ông to và khỏe sao mà
Bị người đánh đít. Nghĩa là làm sao?”
Nghiêng mình Trâu ngắm trời cao
“Giải thích với Cọp thế nào đây ta!”
“Người tuy nhỏ bé nhưng mà
Họ luôn có cái gọi là Trí khôn”
Cọp nghe thấy vậy hết hồn
Tuy nhiên đếch hiểu Trí khôn là gì
Trong lòng cũng muốn tí ti
Nên là cọp quyết định đi gặp người
Nhẹ nhàng cọp mới cất lời
“Trí khôn anh để ở nơi phương nào?
Cho nhìn một cái xem sao
Có nhiều để lại cho tao tí nhề!”
“Mày xem cái đó làm zề?
Để nhà. Mày thích tao về lấy cho”
Trong lòng tỏ vẻ lo lo
“Tao về mày chén mất bò (trâu) của tao
Khi đó tao biết làm nào?
Hay là buộc tạm mày vào gốc cây!”
Thế là bác lấy cuộn dây
Buộc con cọp cái vào cây ven rừng
Rạ, rơm chất đống to đùng
Rồi châm lửa đốt cháy bùng rất to
Cọp như bị nướng trong lò
Bác nông dân sướng cười bò ngất ngây
“Trí khôn… (hự) của ta đây!
Tao cho mày tất, giờ mày lấy đi”
Trâu cười thích trí hi hi…
Mồm va vào đá, răng đi cả hàm
Đống lửa còn chưa kịp tàn
Cọp chưa bị nướng thành than nên mừng
Lửa thiêu làm đứt dây thừng
Cọp ta phi thẳng vào rừng trốn luôn
Ở đời học được tí khôn
Đôi khi cũng vãi cả hồn. Thấy chưa!

Theo Nguyễn Đại Yên

No comments :

Post a Comment

Loading...