Thơ chế hài hước lục bát về nàng Bạch Tuyết thời hiện đại

Loading...

Thơ chế hài hước lục bát về nàng Bạch Tuyết thời hiện đại
Thơ chế hài hước lục bát về nàng Bạch Tuyết thời hiện đại

Bên Tây ngày đó xa rồi
Thuở mà chế độ vua ngồi... vuốt râu
Xung quanh binh lính kẻ hầu
Vỗ tay một phát họ bâu chật giường
Nhà vua đến tuổi xuất... dương
À không đến tuổi tính đường vợ con
Gặp cô da trắng mông tròn
Dáng dây bòng bự lại còn nguyên zin
Vậy là cả nước loan tin
Nhà vua lấy vợ xì tin nhất miền
Nhãn lồng gặp đất Hưng Yên
Anh hùng sánh với thuyền quyên mặn nồng
Một hôm chán cảnh ở không
Hậu ngồi đan áo đựng bòng cho vui
Bỗng kim đâm trúng vào đùi
À nhầm đâm trúng vào mui tay nàng
Máu me be bét chảy loang
Giống như mình cắt tiết ngan bây giờ
Vua đang hú hí cùng bồ
Chợt nghe tin dữ thu đồ về dinh
Thần y triệu tới thình lình
Khám xong thái độ thất kinh hoảng hồn
Nhà vua nóng ruột sồn sồn
Bệnh gì căng thế nói luôn tao nhờ
Thần y phọt mấy câu thơ
Làm vua suýt nữa thì đơ mịa mành
Tớ xin tóm tắt cho nhanh
Kẻo không thân xác tan tành bởi bom
"Bệnh này diễn biến nhiều hôm
Phải sau chín tháng mới hơm việc gì
Bụng mang thứ gọi baby
Nghe tim đập biết... mặt lì giống cha..."
Vua nghe sởn hết da gà
Rồi ngay sau đó rên la vui mừng
Vội vàng ngồi xuống xoa lưng
Động viên vợ cố... nhịn gừng một năm
Đến khi hé nụ, nẩy mầm
Hai ta lại quẩy ầm ầm suốt đêm
Nếu như anh có bị "xèm"
Thì anh ra quán ăn nem vợ nhề
Hậu lườm: phắn mịa anh đê
Để em tĩnh dưỡng... bự mề dễ sinh
Và sau chín tháng bụng phình
Một nàng công chúa tươi xinh ra đời
Má hồng chúm chím đỏ môi
Da như tuyết trắng tóc thời đen mun
Lớn lên nhất định cực kool
Dung nhan, sắc vóc hớp hồn khối zai
Thế nhưng số phận hoa nhài
Dẫu xinh mà vẫn bị cài... *ứt trâu
Vợ vua khi đã bể bầu
Bỗng nhiên lâm bệnh rồi chầu Diêm Vương
Và nàng công chúa dễ thương
Tương lai phải gánh tai ương nặng nề
Bởi cha nàng vốn máu dê
Chỉ sau mấy tháng đưa về vợ hai
(Một phần tạm kết vậy thoai
Phần sau thì hẹn đến mai trả hàng)

Part 2

Mụ dì ghẻ khá là xinh
Dung nhan cũng cỡ Ngọc Trinh bây giờ
Thế nhưng lòng dạ nhuốc nhơ
Điêu ngoa, quỉ quyệt, ma cô khó lường
Mụ ta có một chiếc gương
Được treo ngay ngắn đầu giường trông sang
Xung quanh dát ngọc, nạm vàng
Và gương biết nói oang oang giống người
Một hôm trong lúc mụ ngồi
Thấy gương mụ hỏi một thôi thế này
Gương kia ngự đó hả mày
Thế gian sắc đẹp hỏi ai tuyệt trần?
Gương kia chẳng chút phân vân
Bà xinh đẹp nhất toàn dân thưa bà
Mụ cười đắc ý ha ha
Lấy khăn phủ kín xong là bỏ đi
Tuyết nàng lúc đó sửu nhi
Vẫn chưa đến tuổi dậy thì phổng phao
Vẫn chưa hé nụ... bòng đào
Nên chưa xinh đẹp nôn nao cỗ lòng
Con thuyền mấy độ qua sông
Thời gian chó chạy ngoài đồng rất nhanh
Tuyết nay cũng đã trưởng thành
Hoa thua độ thắm, liễu mành kém duyên
Làm cho dì ghẻ phát phiền
Lúc nào cũng thấy mụ ghen với nàng
Một hôm mụ mặc áo choàng
Trước gương lại hỏi một tràng như sau
Gương kia ngự ở trên đầu
Việt Nam đến tận bên Tầu, bên Sing
Ai người tuyệt sắc tươi xinh
Ai người dám đến đọ hình với ta
Gương kia vốn dĩ thật thà
Có sao nói vậy nề hà đếch ai
Xưa kia bà đẹp nhất roài
Giờ so Bạch Tuyết... xách giày đi cưng
Mụ nghe máu nổi phừng phừng
Vớ ngay cái lược ném tung lộn phèo
Vỡ pà hộp phấn cha neo (Chanel)
Rồi luôn miệng rủa... con heo hãm lờ
Nhanh tay mụ rút tập đô
Lệnh cho một gã phụ hồ... à quên
(Thợ săn)... nhầm, hốt hả hền
Giết xong Bạch Tuyết thì tiền trao tay
Phải làm gói trọn đêm nay
Dây dưa sang cả ban ngày là toi
Lão băng qua mấy ngọn đồi
Nửa đêm thì cũng đến nơi hành hình
Gã nhìn cô bé rất xinh
Tự nhiên cũng thấy bất bình mụ kia
Tuyết đang nước mắt đầm đìa
Chú ơi cho cháu đi vìa được hông
Lão ta đứng tựa trời trồng
Con dao rơi xuống mà lòng rối ren
Bé à con trốn mau lên
Ta mang tim thú về đền Hậu thôi
Tuyết nghe như đã hiểu lời
Chạy luôn một mạch suýt rơi cạp quần
Chạy hoài nát cả bàn chân
Trời toan về sáng lộ dần ánh dương
Rừng sâu có một con đường
Chắc là Tuyết được trời thương cứu giùm
Một căn biệt thự lum khum
Xung quanh cây cối um tùm quả hoa
Nàng bèn rón rén lân la
Đi sâu vào tận trong nhà tham quan
Dừng chân ở một cái bàn
Thức ăn được úp lồng màn rất ngon
Đang khi đói bụng thèm cơm
Tuyết ăn mỗi thứ một nhom chẳng nhiều
Lạ thay là có một điều
Đồ gì cũng bảy, đáng yêu vô cùng
Ăn xong Bạch Tuyết ngập ngừng
Bước lên trên gác nửa mừng nửa lo
Giường, chăn gấp gọn thơm tho
Tuyết thì đang mệt nằm bò ngủ luôn
(Iphone sập mịa nó nguồn
Like 200 phát mới bòn part 3

Một ngày mệt mỏi trôi qua
Bảy anh lùn tịt về nhà ăn cơm
Nhưng mà sao khác mọi hôm
Bàn ăn lộn xộn, cá tôm mất đầu
Rừng thiêng hỏi có ai đâu
Bảy anh nhìn ngó hỏi nhau rầm rì
Đứa nào ăn bánh bích qui
Đứa nào ăn cái bánh mì của ta
Đứa nào ăn trứng ốp la
Đứa nào uống sữa, ngụm trà hả bây
Đứa nào náo loạn nơi đây
Bọn ta tóm được phanh thây ra liền
Tuyết nàng vẫn đắm mộng tiên
Chẳng hay sắp bị lô xiên tập đoàn
May mà nàng chuẩn gái ngoan
Chứ không ăn chưởng liên hoàn chắc xòng
Bảy anh xông thẳng vào phòng
Thấy cô gái lạ bưởi bòng đang phơi
Sõng soài tư thế tập bơi
Tưởng đâu gạ gẫm... xin mời các anh
Bảy chàng định đá... tàu nhanh
Bỗng đâu Tuyết tỉnh... thất thanh la làng
Bớ người ta, bớ A Giàng
Ở đâu có bọn gấu hoang thế này
Một anh toan vớ chiếc giày
Xông phi thẳng hướng chim bay... vào mồm
Tuyết liền giở võ rốc ngôm
Đưa mông đỡ chưởng, né đòn rất kinh
Bảy anh thấy vậy đứng hình
Lân la hỏi rõ sự tình ra sao
Em kia cao thủ phương nào
Nhà đâu không ở lại vào rừng sâu
Bỗng nhiên nức nở âu sầu
Tuyết rưng rưng kể từ đầu đến đuôi
Bảy chàng thương bé khôn nguôi
Giữ em ở lại chăm nuôi giúp mình
Vậy là từ sớm bình minh
Bảy anh vào núi, Tuyết xinh ở nhà
Nấu cơm, quét dọn, nuôi gà
Xong xuôi mọi việc thì là đi chơi
Bảy anh dặn bé mấy lời
Không nên tiếp xúc với người chưa quen
Mụ dì sẽ chẳng cho yên
Nếu hay em vẫn thản nhiên trong rừng
Nói về dì ghẻ bà Tưng
Tưởng đâu mình đẹp nhất vùng nên kiêu
Gương kia cũng chẳng hỏi nhiều
Dung nhan đệ nhất... vua yêu là thường
Một hôm mụ đứng trước gương
Cổ đeo chuỗi hạt kim cương nạm vàng
Vẫn câu hỏi cũ rền vang
Vẫn trơ thái độ huênh hoang khinh người
Gương kia ngự ở trên đời
Thế gian ai đẹp ngời ngời giống ta
Gương kia bèn nói toẹt ra
Có nàng Tuyết đẹp gấp ba chục lần
Không xa mà cũng chẳng gần
Nàng đang sống ở phía nam lâu đài
Cạnh nàng có bảy anh zai
Mỗi anh đo vội mét hai cả giầy
Mụ bèn vội vã đi ngay
Không ăn không uống hai ngày mới ghê
Mụ mang theo cả lời thề
Chưa phang Bạch Tuyết chưa về hoàng cung
Thủ ngay chiếc lược dắt lưng
Không quên tẩm thuốc vào từng chiếc răng
Vượt đèo vượt núi băng băng
Đến nơi Tuyết ở thấy nàng ngồi ca
"Con ơi mua lược giúp bà
Chải xong tóc sẽ mượt mà, thơm tho"
Tuyết nàng vốn dĩ ngây thơ
Mua ngay rồi chải nghi ngờ đếch đâu
Chiếc răng chạm tới da đầu
Tuyết lăn ra ngất, miệng sàu bọt luôn
Mụ kia vội đánh bài chuồn
Đinh ninh Tuyết chết không còn nghĩ suy
(Phần ba vậy đó hì hì
Chắc sang phần bốn ấy thì the end).

Part 4:

Sau khi tưởng Tuyết toi đời
Mụ dì tức tốc leo đồi phắn ngay
"Ha ha cho chết mịa mày
Đòi xinh đẹp vượt con này hả cưng"
Tuyết nằm kia, mắt trợn trừng
Hai bên bọt mép bọt tung trắng hều
Bị đau mà chẳng kịp kêu
Đúng là cái số vãi lều hơn than
Nắng trưa kéo vội chiều tàn
Hoàng hôn vừa xuống ôm làn cỏ xanh
Một ngày lao động qua nhanh
Chim cu gáy ngủ... bảy anh đã về
Đang đi thì vấp... lộn mề
Tiên sư, tổ bố cái giề vậy ta
Vài vòng đá lại lăn qua
Một anh hốt hoảng kêu la quá trời
"Đây là Bạch Tuyết mầy ơi
Hình như con bé chết rồi hu hu"
Một anh có vẻ... mặt ngu
Hay tay thọc nách và cù như điên
Thế mà Tuyết vẫn nằm yên
Không thèm nhếch mép cười duyên mới sầu
Một anh bèn tới xoa đầu
Đúng là con bé... số trâu, số bò
Cơm còn chửa được ăn no
Lão Diêm Vương đã gọi đò chở đi
Tay xoa, mồm khóc tỉ ti
Bỗng đâu vấp mịa cái gì gai gai
Vội vàng anh tháo ra ngay
Hóa ra chiếc lược đã cài ngập răng
Tuyết vùng dậy phóng băng băng
Như ca nô máy chạy xăng pha cồn
Bắt ngay con mụ mặt... chồn
Nó làm em tí thì hồn lìa thân
Bảy anh thấy vậy can ngăn
Thôi thôi em ạ, sống nhăn may doài
Về nhà ăn tối mau thoai
Bọn anh đói nhũn củ khoai rùi nà
Lần sau cẩn thận hơn nha
Thấy ai lạ... đánh bỏ pà cho anh
Họ vui vẻ húp cơm canh
Xong rồi ca hát, quẩy banh góc rừng
Đứa thì sáo, nhị, tơ - rưng
Đứa chơi kèn lá, đứa dùng kèn Tây
Nói sang con mụ mẹt dày
Về cung vội vã rửa tay, xức dầu
Trước gương lại hỏi một câu
"Đứa nào đẹp nhất, mày tâu đi mày"
Gường cười chua chát, a kay
"Chính nàng Bạch Tuyết... bà hay chưa bà"
Mụ nghe sởn hết da gà
Tưởng đâu Tuyết đã hóa ma trong rừng
Mụ ta điên tiết vô cùng
Phen này dẫu phải chết chung cũng ừ
Số mày may đến vậy ư
Tao thề tao sẽ ninh nhừ cả xương
Hôm sau tức tốc lên đường
Mang theo quả táo nửa ương nửa vàng
Tẩm thêm nọc rắn hổ mang
Quyết tâm lần nữa giết nàng Tuyết xinh
Hai ngày sau, lúc bình minh
Tuyết đang chăm chỉ một mình nhặt rau
Cửa nhà khóa trước cài sau
Mỗi ô cửa sổ trên lầu mở tung
Hồi lâu thám thính quanh vùng
Mụ ra trước cửa ngập ngừng rồi kêu:
"Này cô gái nhỏ đáng yêu
Dung nhan xinh đẹp mĩ miều nết na
Lại đây mua táo giúp bà
Ăn vào chắc chắn đẹp da bự bòng"
"Ôi ôi có thật vậy không
Cháu đang thất vọng với vòng một đây
Nếu như to được bánh dày
Cháu mua một quả ăn ngay hì hì"
"Đây nè cháu lấy ăn đi
Ăn xong sẽ thấy diệu kỳ thật luôn"
Tuyết đưa táo cắn ngập mồm
Vừa nhai vừa bảo... táo ngon bà nhề
Đang ăn thì lưỡi tê tê
Nàng lăn ra đất, ngửa mề nằm im
Đoạn này tớ lại cắt phim
Part 5 làm nốt ú tim mọi người

Part 5

Sau khi trúng độc táo dai
Tuyết lăn ra đất giãy hai phát liền
Và rồi sau đó nằm yên
Mèng ơi Tuyết đã qui tiên, từ trần
Lá vàng rụng ở bờ sân
Ngu gì ngu đến hai lần vậy ta
Ham chi bòng bự, đẹp da
Bây giờ nằm đó... héo pà như dưa
Bảy anh đau xót sao vừa
Thương em lại khóc như mưa ròng ròng
Than ôi bạc phận - má hồng
Giờ em nằm đó, xẹp mông lép đùi
Lạ thay cái mặt vẫn vui
Cái môi vẫn đỏ, cái mùi vẫn thơm
Bảy anh chẳng nỡ đem chôn
Để cô nằm ở chiếc hòm trải hoa
Ở vương quốc nọ xa xa
Có chàng hoàng tử Soái ca chất lừ
Nghe đồn câu chuyện thực hư
Một nàng công chúa nghìn thu ngủ lười
Anh này bản tính ham chơi
Thích phim kinh dị, coi zời bằng mâm
Dắt ngay túi hậu vài trăm
Lên yên ngựa phóng phăm phăm vào rừng
Đường đi dốc đá lưng chừng
Bao phen hút chết thế nhưng vẫn liều
Khổ nào bằng khổ vì yêu
Sướng sao bằng sướng... đập niêu người tình
Mấy hôm ròng rã một mình
Đúng khi nắng sớm bình minh thập thò
Trên cành chim hót líu lo
Ngoài kia muông thú hẹn hò, thả dê
Giữa muôn trùng nẻo sơn khê
Một cô gái nhỏ... ngửa mề lim dim
Thoạt nhìn, hoàng tử đứng tim
Tưởng ma xóm núi... ú tìm dọa trều
Đưa tay chàng mới khều khều
Không may đụng trúng ... bánh bèo có nhân
Chàng ta đứng đó mẹt đần
Tự nhiên có thứ trong quần to ra
Rồi chàng rón rén, lân la
Lại bên cô gái tay xoa, tay luồn
Xong là chàng quyết định... hôn
Xong rồi sao nữa... lạy hồn chịu thoai
Tuyết xinh sau giấc ngủ dài
Hôm nay được ngửi mùi zai rất nồng
Cứ như là thấy hơi xông
Nàng ta tỉnh lại trong lòng lâng lâng
Thấy chàng tuấn kiệt trẻ măng
Bo đì sáu múi chuẩn căng mo đồ (model)
Nàng đưa đôi mắt ngây ngô
Anh là ai thế... sao mò đến đây
Sao em lại ở nơi này
Bảy anh tốt bụng đẹp trai đâu rồi
À à thực sự... tôi... tôi
Tôi còn chưa biết cô ơi... hì hì
Thấy cô nằm đó li bì
Thương tình ta mới... ấn tea bóp đùi
Cho cô thở nhẹ được thui
Giờ ta xin phép cáo lui về vườn
Tuyết nghe thấy vậy khóc luôn
Anh là kẻ khốn, định chuồn thế sao
Tay kia đã hái bòng đào
Tay kia đã bắt được ngao của bà
Bây giờ nói nhẹ thôi nha
Đưa tui ra mắt cả nhà anh đê
Không truy cứu nữa... tôi thề
Gật đi mình nhá... ta về chung chăn
Thế là gói áo cùng khăn
Tuyết theo hoàng tử về ăn cơm chùa
À nhầm cơm của nhà vua
Truyện Trăng kết thúc là vừa tối đen

The end.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Bình luận hoặc comment của bạn sẽ được blog chị Tâm hồi âm trong thời gian sớm nhất

Loading...