Góc khuất, rủi ro, tác hại của nghề tiếp viên hàng không chưa ai biết

Loading...

Tôi hào hứng kể lại cho cô bé đồng nghiệp mới vào nghề về những sự cố của tôi thưở chập chững vào nghề. Ngày ấy, tôi mới được thả ra bay chính thức, sau 5 tháng huấn luyện căn bản. Tôi còn nhớ như in chuyến bay đầu tiên đi tàu bay ATR 72 bé xíu bé xiu với gần 70 khách.

Nghề tiếp viên hàng không và những rủi ro khóc khuất chưa ai biết
Nghề tiếp viên hàng không và những rủi ro khóc khuất chưa ai biết

Hôm ấy tổ tiếp viên có chị tiếp viên trưởng, 1 chị tiếp viên chính thức, và tôi - tiếp viên thực tập. Khoang máy bay đã bé, đã thấp, vậy mà hơn 70 con người chui ra chui vào. Đi Phú Quốc, nên hầu hết đều là khách Tây, mà Tây thì họ to vật vã chứ có mi nhon như người châu Á mình đâu. Có vài bác còn đứng thẳng là đảm bảo đầu sát trần máy bay, thậm chí có người phải cúi đầu xuống vì chạm nóc. Bác Tây vừa to béo vừa đô con, đi đến đâu như tảng thịt chắn lối đi đến đấy nhìn đến là ngộp thở. Đã vậy, giờ Boarding (cho khách lên tàu bay) đúng buổi trưa nắng, máy thổi không đủ đô để làm cho cái tàu bay mát hơn nổi, lối đi đã bé tí không bao giờ đủ cho 4 cái chân đứng dàn ngang được, vậy mà một vài cô chú Việt dễ thương còn lỡ đi quá số ghế, chen nhau quay lại, khiến con tàu bay nó đã ngộp lại còn ngộp hơn...

Nóng, phải nói là nóng đến bức tử, mồ hôi mồ kê vã hết ra. Ngày ấy tôi còn điệu đời nhà huê xài nước hoa BVL noir cơ nồng nặc cơ... Phấn kem và nước hoa nó quyện vào nhau, lẫn với mùi khách Tây béo và vài túi mực khô cá khô của khách Việt, cộng hưởng với tiếng em bé khóc la làng... tôi cứ tưởng đây là cái xe bus chạy ở bến

rủi ro, của nghề tiếp viên hàng không là đây
Góc khuất, rủi ro, tác hại của nghề tiếp viên hàng không là đây

Ha ha... Đùa vậy thôi, chứ chúng tôi phải lách người một cách nghệ thuật để chen vào giữa các hàng ghế để kiểm tra thẻ lên tàu bay và chỉ dẫn khách về chỗ càng sớm càng tốt, mà khách ngồi luôn xuống thì nhìn máy bay càng thoáng

Khách lên được tàu bay, chưa đủ hí hửng đã có vẻ thất vọng, xung quanh vang lên đủ thứ tiếng: "Cái máy bay gì mà bé như con muỗi" , "cô ơi, nhà vệ sinh ở đâu, con mắc tè" , "em ơi cho chị cái chăn", "em ơi, sao máy bay nóng thế", "ghế chú ở chỗ nào cháu ơi", "ngồi đâu cũng được hả cháu" , "em ơi, cho chị cái dây an toàn cho bé" ,"em ơi chị đi với con mà 2 mẹ con ngồi 2 chỗ khác nhau, em đổi ghế cho chị với".... đến là loạn thanh, loạn đầu...

"Dạ, các cô chú anh chị cứ về đúng chỗ ngồi đi đã ạ", vừa hối khách, vừa chỉ khách về chỗ, tôi vừa phải hồi đáp ngay để máy bay còn kịp đóng cửa cất cánh. Chỉ cần khách lên muộn, đóng cửa muộn là có khi mất suất cất cánh đúng giờ, phải chờ lâu lắm... lúc ấy tha hồ nóng và khách tha hồ tra khảo bực dọc nữa...

Chúng tôi bắt đầu đi đóng nắp hộc (overhead locker) trong cabin mới thấy một chị khách sành điệu lắm, ngồi ngay cửa thoát hiểm mà nhất định không chịu để hành lý của mình lên phía trên. Chị bảo túi của chị toàn tiền và đồ giá trị, để lên trên hộc lỡ mất thì sao. Sau một lúc giải thích đây là cửa thoát hiểm nên bắt buộc chị phải bỏ hết hành lý xách tay lên, chị vẫn cương quyết không chịu bỏ thì chúng tôi đành phải đổi chỗ ngồi của chị vì cái tội không hợp tác.

Tác hại của nghề tiếp viên hàng không là đây
Góc khuất, rủi ro, tác hại của nghề tiếp viên hàng không là đây

Đối với tiếp viên mà nói, chuyến bay với loại tàu bay này có dịch vụ đơn giản nhất. Chỉ hơi mệt lúc boarding, nhưng cảm giác bay cùng em nó thì cứ phải nói là phê tận chân trời.

Tàu bay đóng cửa, cũng là lúc chúng tôi múa demo (biểu diễn an toàn bay), vài khách nam ngồi ghế đối diện tiếp viên cứ chăm chú nhìn, nhưng không phải để theo dõi cách sử dụng các trang thiết bị cần thiết mà là để ghẹo tôi. Đang demo đến đoạn cửa thoát hiểm, 2 anh thanh niên cười ha hả hỏi tôi: "em ơi, em diễn tuồng à", tôi thề là dù phì cười nhưng sao lúc ấy quê dễ sợ. Vừa quê vừa mắc cỡ, lại còn muốn gõ cái đầu 2 thanh niên kia và quát lên rằng: "có yên lặng cho người ta làm việc không" , nhưng đó chỉ là cái suy nghĩ xấu xa nhất có thể thôi, chứ tôi nào dám làm gì khách

Cất cánh lên, trời hơi xóc nên máy bay ngóc đầu một lúc lâu mới có thể bay bằng. Lúc này, chúng tôi chia nhau 2 người phục vụ khăn và nước cho khách, vài khách dù biết rõ chặng bay quốc nội thời gian ngắn thì chỉ được phục vụ khăn và nước suối thôi nhưng cứ cố tình quỡn: "Em ơi, bán anh ly cafe" , "em ơi, bán anh ly mỳ tôm" như kiểu... căng-tin. "Dạ, chuyến bay chỉ phục vụ nước suối và khăn lạnh thôi anh ạ". "Thì em còn nước gì khác bán cho a". "Dạ, em rất xin lỗi nhưng dịch vụ của chuyến bay chỉ phục vụ nước suối thôi ạ". "Sao anh thấy tiếp viên Jetstar vẫn bán trên máy bay đấy".

"Dạ thưa anh, dịch vụ của VNA khác Jetstar, bên cạnh đó việc phục vụ nước kèm khăn lạnh đã được bao gồm trong giá vé của khách theo tiêu chuẩn hãng rồi ạ. Trên chuyến bay hoàn toàn không bán gì thêm, em mong anh thông cảm"..

Rủi ro, tác hại của nghề tiếp viên hàng không là đây
Góc khuất, rủi ro, tác hại của nghề tiếp viên hàng không là đây

Khách tụt hứng luôn, lâu nay rất nhiều khách nghĩ rằng có tiền là mua được đồ ăn thức uống trên máy bay, nhưng hãng VNA chúng tôi thì khác. Chúng tôi cung cấp và phục vụ mọi khách hàng dịch vụ đồng nhất theo khoang. Ở hạng phổ thông, ai cũng được phục vụ khăn lạnh, đồ ăn và thức uống như nhau, trừ khi khách không có nhu cầu dùng bữa .

Phục vụ khách xong, tiếp viên trưởng hướng dẫn tôi phục vụ tổ lái. Tôi dùng điện thoại gọi lên cho cơ trưởng, sau đó cầm theo khay ăn đã chuẩn bị sẵn kèm thức uống tiến về phía mũi tàu bay, và bấm nút gọi. Hôm ấy, cơ trưởng Tây Bán Nhà của tôi cực kỳ dễ thương. Anh nhìn tôi phục vụ và cười, nói vài câu tiếng Việt rất dễ nghe nữa :"Ah đúng rồi, người mới tới, đồ ăn đi vào giữa và thức uống vòng qua 2 bên", sau đó anh tít mắt cười hỏi thăm và bắt tay cảm ơn tôi.

Anh dặn dò: "Một lát nữa sẽ có nhiễu động nhẹ vài phút, anh sẽ bật đèn seat belt lên, và bảo trọng nhé". Chúng tôi về chỗ, chuẩn bị tinh thần cho vài phút nhiễu động báo trước. Đoạn đường về chỗ, tôi và chị đồng nghiệp khóa trước chia 2 bên để kiểm tra nhắc khách chuẩn bị tinh thần có thời tiết xấu.

Góc khuất của nghề tiếp viên hàng không là đây
Góc khuất, rủi ro, tác hại của nghề tiếp viên hàng không là đây

Tôi ngồi vào vị trí của ghế đối diện khách, cảm giác như cô giám thị ngồi coi thi vậy. Mọi hành động dù bé nhất của khách tôi cũng có thể quan sát được. Chính lúc này tôi mới tin là các thầy cô giám thị ngày xưa hoàn toàn bao quát được lớp học và dĩ nhiên là cả nhìn thấy chúng tôi quay tài liệu nữa

Nhiều khách đáng yêu lắm, cứ nhìn tôi, tôi lại nhìn khách, khách lại quay đi. Rồi cứ tôi không nhìn thì khách lại nhìn tôi, nhiều khi cứ tủm tỉm cười với nhau vui dễ sợ. Ngó ra khung cửa sổ, trời vẫn trong veo, và rất đẹp. Chưa kịp định hình tôi đã nghe "toong", đèn seat belt sáng, và bắt đầu xóc đến rất xóc.

Khách tái mét, 2 tay nắm vào thành ghế nhắm mắt và hét lên, thỉnh thoảng mở được mắt ra thấy tôi đang nhìn lại ngại quá, nên cũng cố tỏ ra vẻ bình tĩnh hơn mà tay vẫn còn bám chặt vào thành ghế

Góc khuất, rủi ro, tác hại của nghề tiếp viên hàng không là đây
Góc khuất, rủi ro, tác hại của nghề tiếp viên hàng không 

"Em ơi, ngồi máy bay giống chơi trò cảm giác mạnh thế này mà em không sợ à?". Tôi cười, mặt rất tỉnh đùa lại với khách: "Xóc chút xíu thôi mà anh. Em quen rồi còn anh chưa quen nên thấy hơi sợ thôi chứ quen rồi có khi lại thích luôn á", khách có vẻ ổn hơn, ít căng thẳng lo lắng và ít tập trung vào nỗi sợ hãi do những cú hụt nâng lên hạ xuống nữa mà bắt đầu nói chuyện với tôi.

Theo tôi, càng thời tiết xấu, càng tình huống khẩn cấp thì tiếp viên càng nên bình tĩnh và cố giữ bộ mặt thật lạnh và lì đòn, để trấn an tinh thần cho khách

Tôi gọi đó là cộng hưởng tâm lý. Nếu mình sợ, chắc chắn khách sẽ sợ. Mình phải không sợ, và phải là chỗ dựa tinh thần cho khách trong suốt hành trình bay.

Theo lời kể của một nữ tiếp viên Vietnam Airlines

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Bình luận hoặc comment của bạn sẽ được blog chị Tâm hồi âm trong thời gian sớm nhất

Loading...