Loading...

Tình yêu như thể một con mèo

Có một nhà văn đã viết, đại ý rằng phụ nữ giống như thể một con mèo. Khi ta muốn quan tâm, vỗ về cưng nựng nó thì nó thường lảng ra chỗ khác. Thế nhưng khi ta tỏ ra thờ ơ, lạnh nhạt thì nó sẽ xán xít lại. Điều này thật đúng và trở thành một câu nói rất thú vị trong đầu óc của chị Tâm trong nhiều năm qua. 

Tình yêu như thể một con mèo

Hôm nay, tình cờ đọc được một bức thư khá là dài của một bạn nam có tên là Võ Khang. viết riêng ra word office gửi vào mail của chị Tâm, đọc xong lại làm chị Tâm nhớ tới câu nói ấy.

Đây là toàn bộ thư của bạn trai Võ Khang. - vì lý do riêng tư và muốn chủ động tôn trọng quyền riêng tư của tác giả nên Blog tình yêu chị Tâm xin được giấu tên, viết tắt. Tên thật của cô gái cũng đã được thay đổi.

Thân chào chị Tâm!

Email trước em có gửi cho chị, nhưng vì còn một số khúc mắc em chưa ghi nên giờ em email lại cho chị một thư đầy đủ hơn!

Em tên là Võ Khang T. (nam) sinh năm 1990. Em đang bối rối không biết nên làm điều gì tốt nhất cho tình yêu của em. Mong chị dành chút thời gian để đọc câu chuyện tình của em và tư vấn giúp em nên làm gì?

Em và Linh (sinh năm 1996 ) biết đến nhau từ trước tết, nhà em và nhà của Linh cùng ở trong một làng (tại Bình Thuận). Sau nhiều năm vào Sài Gòn học và làm việc, nên cũng lâu rồi em mới gặp lại Linh. Linh đã lớn và em đã thích Linh từ lần gặp lại đó. 

Em và anh trai của Linh chơi thân với nhau từ rất lâu, trong đợt tết năm nay em với Linh bắt đầu liên lạc bằng điện thoại, nhắn tin, và khi hết tết em vào lại SG, tụi em vẫn liên lạc, mọi người nói tính của em hiền, sống tình cảm… nên Linh cũng rất thích nói chuyện với em, hàng ngày tụi em có nhắn tin, đến tối thì có gọi điện một lúc trước khi đi ngủ, không hiểu sao em có cảm giác rất thân và thoải mái khi nói chuyện với Linh, nên em tự muốn chia sẻ và kể cho Linh nghe toàn bộ mọi chuyện về cuộc đời vui buồn của em từ nhỏ đến giờ, kể cả chuyện tình cảm của em (em từng quen 1 cô bạn và đã chia tay được gần 2 năm), em kể tất cả từng chi tiết, kể cả việc tình yêu trước của em gần được 1 năm nhưng em cũng chỉ mới nắm tay (em kể hết) rồi Linh cũng kể cho em về 2 mối tình của Linh, 2 đứa nói chuyện rất vui, rất thoải mái…

Tình yêu như thể một con mèo

Cứ như thế cho đến mùng 8-3 em mua 2 chậu hoa từ SG về 1 tặng cho mẹ và 1 tặng cho Linh kèm theo socola. Đến 14-3 thì tụi em bắt đầu nhận lời yêu của nhau. Cứ thế tình cảm của tụi em ngày càng sâu đậm và rất lãng mạn.

Em vào SG và đã tìm và mua được 1 sim giống y chang số của em chỉ khác đầu số để làm sim cặp cho 2 đứa, rùi em mua điện thoại gửi về cho Linh. Cả 2 đứa đều cảm thấy rất hạnh phúc ngọt ngào, mật độ nhắn tin và gọi điện ngày càng nhiều lên trong ngày, từ tháng 3 đến cuối tháng 9 ngày nào 2 đứa cũng nói chuyện điện thoại, ít nhất là 3 tiếng nhiều thì 6 tiếng trong ngày. Tụi em chỉ nói vào khoảng từ 9h tối đến 2 - 3 giờ sáng, cứ nói mà không biết rằng trời đã rất khuya, nhưng vẫn muốn nói tiếp. 

Do tính chất công việc của em có thể làm quản trị qua internet được nên khi lịch học liên thông Đại học được nghỉ là em lại tranh thủ về với Linh, có khi 1 tháng hoặc 2 tháng e về 1 lần, mỗi lần về khoảng 1 tuần. Lần nào về em cũng mua những món và đồ mà Linh thích, không lần nào là ko có socola vì Linh rất thích socola. Vì Linh đang học cuối lớp 12 nên 2 đứa chỉ quen nhau giấu giếm gia đình, ba mẹ của Linh chỉ nhắc nhở Linh là nên có chừng mực thôi chứ không ngăn cản, và mẹ của em cũng vậy (Ba của em mất rồi, nhà chỉ còn em và mẹ cùng 1 chị gái). Những lần về nhà 2 đứa đều đi chơi, đi ăn, đi tắm biển, có rất nhiều bức hình thật đẹp và lãng mạn. Những cái nắm tay, những nụ hôn thật ngọt ngào và hạnh phúc. 

Tình yêu như thể một con mèo

Trong đợt về lễ 2-9 em đã xuống xin phép ba mẹ của Linh để 2 đứa được yêu nhau và tìm hiểu nhau được chính thức. Ba mẹ của Linh cũng biết và đồng ý, nói 2 đứa đã yêu nhau thì ba mẹ không thể cản được, 2 đứa cứ bình thường tìm hiểu nhau, khi nào cảm thấy đến thời điểm cần bên nhau… thì kêu mẹ em lên thưa chuyện là được. Linh thì hiện đang học trung cấp một ngành ở Ninh Thuận , còn em thì qua tết là liên thông đại học xong thì gia đình em sẽ chạy cho em vào làm một cơ quan tại Ninh Thuận.

Em ở nhà làm qua internet cho công ty từ cuối tháng 8 cho đến tận giờ, vì lịch học chưa có. Em vẫn làm việc cho công ty game trong SG qua internet. Do tính chất công việc là quản trị máy chủ nên thời gian làm việc trong ngày của em rất ít, thỉnh thoảng có làm thì cũng chỉ 30 phút đến 1 tiếng là xong, đa phần hay vào ban khuya thôi. Vì thế nên em và Linh suốt ngày bên nhau, sáng ra em xuống nhà rủ Linh và ba mẹ Linh cùng anh của Linh ăn sáng (vài ngày 1 lần ), ban ngày em và Linh ở bên nhau cả ngày, ba mẹ Linh biết mẹ của em ăn chay trường nên hay nói em ở lại ăn cùng cho vui, em cũng hay ăn ở nhà Linh, rồi em phụ ba mẹ của Linh làm công việc.

Mẹ của Linh làm giáo viên, đến giữa tháng 9 thì Linh bắt đầu đi học trung cấp cách nhà khoảng 24km, Linh ở trọ gần trường, ở chung với 2 ông bà chủ. Nên rất khó để đi chơi ban đêm, thỉnh thoảng có đi thì cũng phải về trước 9h tối. Trong tuần em rảnh lại chạy lên thăm Linh, đón Linh đi học về, rùi 2 đứa cùng đi ăn, đi siêu thị…

Hai đứa có thân mật với nhau rất nhiều, chỉ có chưa làm điều đó với nhau thôi, em và Linh đều biết và giữ cho nhau đến ngày cưới. Rồi cứ đến cuối tuần em lại lên chở Linh về nhà Linh. Em thương Linh không muốn để Linh đi xe bus .

Tình yêu như thể một con mèo

Chuyện cứ như thế thì em đã hạnh phúc và yên lòng, nhưng từ lúc yêu nhau đến giờ đã có 4 đến 5 lần Linh muốn 2 đứa chia tay, chưa lần nào Linh nói rõ lý do cho em biết cả, những lần đầu thì em đều phân tích và nói rõ mọi điều cho Linh nên hầu như đều không sao, sau đó em có dò hỏi thì Linh vẫn không chịu nói lý do là gì.

Một lần Linh nằng nặc đòi chia tay và vẫn không nói lý do là gì: em có đứa ra mọi lý do có thể thì Linh chỉ nói là: thì anh cứ xem là như thế đi… rồi 2 đứa nói chuyện  qua điện thoại từ 9h tối đến 4h sáng, em nói là: anh muốn em gặp anh trực tiếp mà nói, có gì thì cứ nói trước mặt anh, anh muốn chính miệng em nói khi nhìn vào anh. Rồi Linh cũng đồng ý.

Sáng hôm sau em xuống đón Linh lên nhà em để nói chuyện, nhà chỉ có 2 đứa, rồi Linh cũng chẳng nói gì, chẳng muốn nhìn em, chẳng nói gì, chỉ nói là: thì như thế thôi, được vài phút thì Linh cứ đòi về em thì không muốn Linh về trong khi chuyện chưa rõ ràng, em đau lắm khi không biết được lý do gì cả. Vì đã khóc cả đêm nên lúc này em cũng không thể khóc nổi nữa, mắt em đỏ hoe.

Sau một hồi giằng co cuối cùng em đành để Linh về, Linh đi đến cổng thì tự nhiên ngồi bệt xuống. Em lo quá chạy đến bế Linh vào nhà, rồi hỏi em sao thế, em bị làm sao, nói anh nghe xem, đau ở đâu… làm anh lo quá. Rồi Linh nói là: có buồn nhiều không, có đau nhiều không, em nói là có chứ, anh đau đến ngẹt thở… rồi Linh nói mình bình thường nha! Lúc đó thật sự là em vui mừng đến như vừa chết đi sống lại vậy. Sau đó 2 đứa lại bình thường.

Tình yêu như thể một con mèo

Đến lần gần đây nhất là ngày 28-10 khi 2 đứa đang nói chuyện điện thoại bình thường, rồi Linh nói là mình chia tay đi anh, em thấy chán, em cảm thấy không còn cảm giác yêu anh nhiều, nhiều khi em cũng chẳng muốn gặp anh (một phần vì đường từ nhà lên cũng xa, có khi về đêm nguy hiểm, nhưng cũng vì nhiều khi em chẳng muốn gặp anh nên không cho anh lên, và cũng vì sợ chủ nhà trọ nói này nọ không hay, vì thân con gái đi chơi cũng khó) nhiều khi thấy anh nhắn tin nhưng em cũng chẳng muốn trả lời ngay. Linh nói như thế và rồi bắt em chọn lựa 1 trong 2 sự lựa chọn như sau: 

A. 1 là cắt đứt hoàn toàn, không liên hệ hay liên quan gì. 
B. 2 là chỉ làm bạn bè anh em, chỉ như thế thôi.  

Sau đó Linh bắt em chọn 1 trong 2, và nếu không chọn thì cứ xem như là mặc định chọn điều thứ nhất. Em xin Linh cho em cơ hội để cố gắng, cơ hội để thay đổi giúp cho tình yêu 2 đứa mới mẻ không còn nhàm chán. Mặc cho em có xin Linh, hay năn nỉ, hay tìm cách níu kéo cũng không được, từ 8h tối cho đến 2h sáng. 

Cuối cùng em cũng đành chọn điều thứ 2 để biết đâu còn có cơ hội thay đổi làm Linh nghĩ lại. Linh nói giờ đi ngủ đi, mà em biết là anh cũng không ngủ được đâu, rồi em nói còn em thì sao. Linh trả lời là: em thì ngủ được, vì chẳng sao cả, với em thì tình yêu có cũng được, không có cũng được… 

Rồi một lát sau 2 đứa đi ngủ. Cũng như mọi lần, em không thể ngủ được, nước mắt em rơi rất nhiều vì em rất yêu Linh. Đến sáng thì Linh nhắn tin cho em hỏi là: tối qua có ngủ được không, em nói rằng cũng chỉ ngủ được một ít vì em mong rằng mọi chuyện chỉ là giấc mơ, hãy cố gắng ngủ để rồi thức giấc mọi chuyện lại bình thường. Rồi em nhắn tin lại hỏi Linh là: em thì sao, có ngủ được không. Linh trả lời: cũng được 1 chút. Sau đó em nói là hãy xem như mọi chuyện hôm qua chỉ như một giấc mơ nha em!  Rồi Linh trả lời là tùy anh, em nhắn lại là: Anh yêu em rất nhiều! Yêu em lắm lắm! Linh trả lời lại: "uhm". 

Sau đó em xuống nhà Linh rồi cùng Linh đi ăn sáng rùi 2 đứa cứ như chẳng có chuyện gì cả vậy.

Em cùng với Linh đi ăn tiệc cưới trong làng, hay đám cưới của bạn bè của em trong tỉnh Ninh Thuận. Linh đều đi với em, ba mẹ của Linh thì cũng như đã chấp nhận em là con rể rồi vậy.

Tình yêu như thể một con mèo

Từ tháng 10 đến nay, những tin nhắn trả lời của Linh không còn như xưa, những tin nhắn hay ngắn và như ít cảm xúc, chúng em nhắn tin ít đi dường như chỉ như để trả lời ngắn gọn vậy. Và gọi điện cũng ngắn đi, em và Linh cũng đều cảm thấy những cuộc nói chuyện điện thoại không còn được lâu như trước đây, em thì vẫn luôn tìm cảm hứng hay chuyện để kể cho cô ấy nghe, nhưng em nhận thấy đôi khi cô ấy như chẳng muốn cùng em cố gắng nói chuyện vậy. Khi gặp nhau thì 2 đứa vẫn quấn quýt với nhau nhưng em cảm thấy cảm xúc giống như kiểu hơi bão hòa vậy.

Đến thời điểm này ngày 6-11 em với Linh vẫn đang yêu nhau bình thường. Em sợ lắm, sợ Linh nói chia tay, em sợ cái ngày ấy lại đến, tuy chưa lần nào chia tay nhau cả, chỉ là từ tối đến sáng rồi lại hết, nhưng cái cảm giác đau khổ đấy thật đau lắm chị ơi. 

Hiện giờ cảm xúc của em là thế này: cả ngày em luôn nghĩ đến Linh, nhớ đến Linh, muốn gặp Linh. Cuộc đời của em giờ không thể thiếu được Linh. Em nghĩ rằng có khi cái thói quen trước giờ làm Linh quen dần và chán rồi, em nghĩ mình cần thay đổi: 2 ngày nay em cố gắng ít nhắn tin cho Linh, ít gọi hơn trước, em cố gắng tránh cái cảm giác bị gò bó hay khiến Linh rơi vào cảm giác phải trả lời hay khó chịu bởi những tin nhắn quan tâm hay những cuộc điện thoại… Em mong chị Tâm tư vấn giúp em, giờ em nên làm gì, cư xử như thế nào để tình yêu của em với Linh được ngọt ngào hay làm mới lại. Mong chị Tâm hướng dẫn và chỉ cho em nhiều kinh nghiệm và cách để giữ được tình yêu hiện tại! Một vài bức ảnh của em với Linh bên dưới: Mong nhận được hồi âm của chị Tâm. Em xin cảm ơn chị rất nhiều!

Mấy bữa nay em mong thư từ chị quá, em suy nghĩ lo âu cho tình yêu của em, nên em muốn ghi thêm vài dòng suy nghĩ mong chị tư vấn cho em:

Ngày 8-11, mới tối hôm qua, Linh nói "dạo này em thấy lười nói chuyện với anh quá". Bản thân em cũng nhận thấy điều đó, em thì nghĩ thế này, 2 đứa ngày nào cũng nói chuyện điện thoại và nhắn tin rất nhiều như thế nên giờ đã đến cái khoảnh khắc không còn biết nói gì, vì có gì thì hầu như đều đã kể và nói cho nhau nghe hết mất rồi, huống chi hơn 2 tháng gần đây hầu như 2 đứa cả ngày đều ở bên nhau, nên em nghĩ cái cảm giác không biết nói gì cũng từ đó mà ra, vì thế nên những cuộc điện thoại trong ngày giờ đã không còn mang lại cảm giác hứng thú hay vui vẻ với Linh nữa.

Về bản thân em, em vẫn luôn nhắn tin hỏi han Linh, như: sáng nay trời bắt đầu lạnh hơn rồi, em đi học nhớ mặc áo dày cho ấm nha! Hoặc những tin nhắn quan tâm khác thì Linh sẽ trả lời là: “Dạ” hay “E bit màk” hay “Đang học”. Những tin nhắn gần đây cứ ngắn và như không cảm xúc ấy chị Tâm ơi! Thời gian rảnh là đầu óc của em luôn luôn nghĩ về Linh, em thấy nhớ Linh rất nhiều cho dù là mới 1 lúc không gặp Linh. Vậy giờ em nên làm sao đây chị, nên thay đổi cách nhắn tin hay cách gọi điện như thế nào ạ!

Tình yêu như thể một con mèo

Từ xưa đến giờ hàng ngày tụi em vẫn nói chuyện trước khi đi ngủ, rùi chúc nhau: em yêu ngủ thiệt ngon nha! Anh yêu em! um.. moah…. và cô ấy cũng nói tương tự như vậy với em, thỉnh thoảng thì có nói khác đi nhưng ý nghĩa vẫn là như thế…. Rồi sau đó 2 đứa mới đi ngủ… Vậy giờ em có nên tiếp tục gọi chúc ngủ ngon như thế nữa không chị.

Khoảng 2 tuần nữa là em vào SG học liên thông tiếp, thế khi em vào SG lại thì em nên có cách yêu như thế nào? Mong chị tư vấn cho em với! Em không biết nên làm gì để vun vén tình cảm cho tình yêu đúng nhất!

Chị Tâm sẽ có comment trả lời cho thư chia sẻ này của bạn Võ Khang vào phần comment bên dưới. 

*Linh là tên của nhân vật nữ do blog chị Tâm lựa chọn

Nếu bạn muốn ủng hộ Blog chị Tâm, hãy chia sẻ link bài viết này lên Facebook. Click vào Trang chủ để đọc những bài viết khác vừa updated

3 nhận xét :
  1. Chào T.

    Chị Tâm đã đọc kỹ và biên tập lại thư của em khi đăng lên blog.

    Như đã nói trong phần giới thiệu, có một nhà văn đã nói: Phụ nữ cũng giống như một con mèo vậy. Khi ta tỏ ra săn sóc, quan tâm nó quá thì nó không ưa không thích, thường lảng tránh ra chỗ khác, thờ ơ coi thường. Đến khi chính ta tỏ ra thờ ơ lạnh lùng, phớt lờ... thì nó sẽ sán lại bạn.

    Không phải mọi tình yêu và phụ nữ đều như thế nhưng sự thực đúng là như thế. Đó là đặc tính chung của nhiều phụ nữ, nhất là những cô gái còn trẻ và bồng bột.

    Trong lá thư và câu chuyện của em, chính em cũng đã hiểu ra vấn đề, nguyên nhân, mấu chốt của em và bạn gái em là gì rồi đấy. Nếu em đã nhận ra thì chính em hãy nỗ lực thay đổi đi (chứ không phải sửa, chị đã toan dùng từ sửa nhưng lại đổi lại). Thực sự, em là một chàng trai tốt, yêu tha thiết và nồng nhiệt nhưng lại quan tâm quá mức. Trong khi người yêu em còn rất trẻ, mới học xong lớp 12 và mới vào học trung cấp. Điều đó cũng cho thấy là bạn gái vãn còn bồng bột lắm, chưa thể sâu sắc được.

    Chị có nhiều điều cần nói với em mà không biết nên bắt đầu từ câu nào, ý nào cho khéo, cho em dễ hiểu. Thôi cứ nghĩ nào nói vậy, em tự suy nghĩ thêm và hiểu rộng rãi hơn cho chị nhé.

    Thực tế, bạn gái em cực xinh đẹp, đẹp hơn những cô gái bình thường khác. Em cũng biết và có lẽ em rất yêu, muốn níu giữ cũng vì điều đó. Nhưng điều đó cũng có nghĩa rằng, bạn em có thể sẽ có nhiều cơ hội để gặp và yêu hoặc được nhiều chàng trai săn đuổi, tán tỉnh đấy.

    Chị không nói về trường hợp của 2 em, nhưng ở nhiều người mà chị đã gặp hoặc biết, thường sau khi rời lũy tre làng, rời mối tình nhà, một cô gái xinh đẹp ra nơi phồn hoa đô thị và được rất nhiều chàng trai đưa lời tán tỉnh, ngỏ lời yêu thương... Lúc đó, cô gái sẽ đứng trước 2 lựa chọn: Nếu ý chí mạnh và biết điểm dừng thì sẽ từ chối tất cả, chỉ trông vào mối tình cũ của mình. Hai là có thể xao động và băt đầu sự so sánh, rằng người đàn ông này thì thế này còn người yêu mình thì thế kia, đại khái vậy, do thời gian không có đủ nên không thể nói dài dòng.

    Trả lờiXóa
  2. Trong trường hợp của 2 em, thực ra chị không biết bạn gái em nghĩ thế nào? Nhưng biểu hiện của bạn gái cho thấy bạn ấy đang chán em. Sự quan tâm quá mức cũng làm cho người ta chán. Về chuyện này, có lẽ chị sẽ viết riêng thành một bài khác. Chỉ nói sơ sơ rằng bản thân em khi một ai đó cứ quan tâm quá mức đến mình, có khi còn thấy bực. Nhiều người sẽ cảm giác như sự riêng tư không được tồn tại nữa. Ví dụ như thế.

    Nhưng cũng có thể bạn gái em đang mơ hồ nghĩ tới một tương lai xa và lo lắng. Câu hỏi có thể đã có trong đầu, rằng liệu nếu cứ yêu em thì có đảm bảo hạnh phúc không, có cảm thấy tự hào với bạn bè khi lấy em, khoe em ra không? Ví dụ như thế thôi nhé.

    Và thông thường, sau khi yêu nhau một thời gian, người ta thường cảm thấy chán nhau. Trên thực tế, phần lớn là con trai chán con gái. Số ít là con gái chán con trai. Đó là những trường hợp mà: 1, cô gái thuộc nhóm xinh đẹp và/hoặc 2, bạn trai không tỏ ra cân xứng, nhu nhược, kém, không lành mạnh... Chị cũng nhớ là bạn gái em cũng đã yêu 2 mối tình trước khi yêu em. Vì vậy, không thể nói bạn em không muốn có thêm một lựa chọn, trong khi bây giờ cơ hội cho bạn gái em nhiều hơn trước...

    Trả lờiXóa
  3. Có lẽ nói dài bao nhiêu cũng không đủ để khuyên em nên làm thế nào cho đúng, em hãy đọc thêm các bài viết trong blog và sẽ còn được đăng tải thêm, để học cách yêu cho hiệu quả nhất. Chị nói hiệu quả chứ không phải là yêu đúng nhất nhé, có khi sai cũng hiệu quả.

    Em hãy cùng bạn gái làm mới lại mối tình của mình. Có lẽ bạn gái đang chán em mà cũng không rõ ràng đành/muốn chia tay vì một điều đơn giản nhưng nói ra thì sợ bị đánh giá.

    Như trong nhiều trường hợp khác, họ chán nhau và lời khuyên là nên cùng nhau đi 1 đâu đó, nhưng của em thì ko làm vậy được. Vì tình trạng của em bắt nguồn từ cách yêu của em + tính cách của cô gái.

    Em hãy thử tỏ ra thờ ơ lạnh lùng 1 thời gian xem cô ấy ra sao? Sẽ có hai tình huống xảy ra: 1 là cô ấy sẽ thấy - nhận ra tình yêu tha thiết, nồng nàn của em. 2 là nhân cơ hội này chia tay luôn để thực hiện ước mơ khác của cô ấy.

    Nếu thực sự cô ấy không tin tưởng em, không muốn lâu dài với em thì lời khuyên cuối cùng là cũng đành phải chấp nhận chứ biết làm sao. Tôn trọng ước mơ và nhu cầu của người khác cũng là một cách chơi đẹp.

    Nếu em muốn giữ cô ấy bằng mọi giá, thì hãy thay đổi cách yêu - thậm chí phải học. Em không để ý các tài tử đẹp trai lạnh lùng vẫn được các cô gái coi là thần tượng. Nhưng thế vẫn chưa đủ đâu, em hãy tỏ ra là một người có tài và có thể kiếm được nhiều tiền, để đảm bảo hạnh phúc cho cô gái xinh đẹp ấy, đó mới là điều quan trọng. Chị xin lỗi nếu nói điều này hơi thô quá.

    Và cuối cùng, chị xin lỗi cho tất cả những gì đã nói, nếu cô ấy chỉ coi tất cả những câu nói với em khi yêu là một PHÉP THỬ - như trong phim Cô dâu chạy trốn đó, em xem chưa?

    Trả lờiXóa



Like để đọc tiếp hoặc chờ 10s!
Đừng quên like nhé! Source: hanoi weather