Loading...

[Truyện ngắn] Tình yêu bên trái - Thiên đường bên phải

Tình yêu bên trái - Thiên đường bên phải - Theo bạn, cái gì trên đời này là khoảng cách lớn nhất? Có phải là khoảng cách của tình người, tình yêu không? Chị Tâm thích thú khi đọc những câu thế này:

"Khoảng cách xa xôi nhất trên đời không phải là chân trời góc biển, cũng không phải là cách nhau phương trời, mà là khi em đang đứng trước mặt anh nhưng anh lại không biết là em yêu anh. Lúc đó, Vi Lan mới biết, khoảng cách xa xôi nhất trên đời không phải là cái này, mà là em rất yêu thương anh nhưng anh không hề yêu em".

Theo bạn đúng không?

Tinh yeu ben trai thien duong ben phai
Tình yêu bên trái  - thiên đường bên phải
Đây là một truyện ngắn của Phỉ Ngã Tư Tồn được nhiều người thích và tìm đọc. Blog Tình yêu của chị Tâm sưu tầm và tặng các bạn đọc thử để cảm nhận và cùng thư giãn.

Truyện ngắn về những tâm trạng khi yêu khó hiểu


Vi Lan nói: “An Thành, em gả cho anh nhé?”. Đúng lúc Cao An Thành uống một hớp cà phê, quá nóng, đầu lưỡi bỏng rát, không thể nuốt được, nhổ cũng không được, đành phải cố gắng nuốt xuống, cổ họng đau như bị dao cứa. Vi Lan cười nhẹ, khóe môi cong lên tạo thành hình cung bán nguyệt, làm lộ lúm đồng tiền bên má trái. Trong lời nói vẫn có vài phần chế giễu: “Cao An Thành, cưới em không phải đáng sợ đến thế chứ?”

An Thành cũng bật cười, lấy điện thoại di động ra nói: “Em có thể nói lại lời cầu hôn một lần nữa, anh sẽ lưu lại làm nhạc chuông”.

Vi Lan rút ra kinh nghiệm từ chính mình, trong lòng cô không phải không hiểu, An Thành thật sự yêu cô, yêu đến mức luôn dung túng, mọi việc đều cho cô quyết định. Lúc cô yếu ớt rơi nước mắt, An Thành là chỗ dựa vững chắc nhất, không hề thay đổi, khi phải chịu những tổn thương, quay người lại cô liền tìm An Thành, điện thoại di động của anh vĩnh viễn có thể liên lạc được, anh vĩnh viễn có thể xuất hiện đúng lúc, trong túi áo anh vĩnh viễn có chiếc khăn tay thoang thoảng hương thơm mát.

Mọi người bên cạnh nhìn không chịu được, Phỉ Thúy đã nói: “Thường Vi Lan, nếu cậu không yêu An Thành thì hãy buông tha cho anh ấy, thật phí hoài tuổi thanh xuân tươi đẹp của người ta.” Lập tức mắt Vi Lan đỏ lên, tự lẩm bẩm: “Người lãng phí tuổi thanh xuân chính là mình.” Phỉ Thúy cắn răng nghiến lợi, lấy tay dí lên trán cô: “Cho dù tình yêu của cậu có đẹp như hoa, nhưng có địch nổi được dòng chảy của thời gian? Trần Phương Vũ đã cho cậu ăn cái bùa mê thuốc lú gì thế”. Vừa nói vừa bất bình: “Cao An Thành so với Trần Phương Vũ trẻ hơn, tuấn tú hơn, lại rất có tương lai. Cao An Thành so với Trần Phương Vũ càng cẩn thận, ngay cả sinh nhật của cậu Trần Phương Vũ đều không nhớ, còn Cao An Thành hàng năm đều tặng quà cho cậu, mời cậu ăn cơm. Cao An Thành so với Trần Phương Vũ yêu cậu gấp trăm lần, gấp một ngàn lần, gấp một vạn lần”.

Tình yêu nào có thể so sánh, nếu có lí do, thì đó chẳng phải là tình yêu, thật ra thì lời này là do Cao An Cách nói. Vi Lan vẫn còn nhớ có một lần mình bám lấy khung cửa sổ, khóc thất thanh đến nghẹn họng, tóc tai bù xù giống như người điên, cáu kỉnh thét chói tai: “Trần Phương Vũ, anh dám đi em sẽ nhảy xuống. Cho dù em biến thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho anh!” Trần Phương Vũ ngay cả đầu cũng không quay lại. “Rầm!” một tiếng đóng cửa rời đi. Bỏ lại cô đứng ở trên bệ cửa sổ run lẩy bẩy, ngay cả sức để khóc cũng không còn. Yêu càng sâu càng không có tự ái, cho tới giờ, trước mặt Trần Phương Vũ cô hoàn toàn thua, ngay cả lấy cái chết ra để ép buộc cũng chỉ làm anh chán ghét thêm. Trương Tiểu Nhàn nói: Khoảng cách xa xôi nhất trên đời không phải là chân trời góc biển, cũng không phải là cách nhau phương trời, mà là khi em đang đứng trước mặt anh nhưng anh lại không biết là em yêu anh. Lúc đó, Vi Lan mới biết, khoảng cách xa xôi nhất trên đời không phải là cái này, mà là em rất yêu thương anh nhưng anh không hề yêu em.

Anh không yêu em, toàn bộ con người em tất cả đều xấu xí, đều đáng bỏ đi, ngay cả hô hấp của em cũng thừ thãi. Anh không yêu em, điện thoại di động của anh, em vĩnh viễn không gọi được, em vĩnh viễn không tìm được anh, anh cũng vĩnh viễn làm như không thấy nước mắt của em. Vì vậy, trong tuyệt vọng, quay đầu lại, tìm được chút ấm áp sẽ như thiêu thân lao vào lửa, như người sắp chết đuối bắt được một cây gỗ mục.

Đầu xuân tháng ba, An Thành mời cô ăn cơm. Nói: “Vi Lan, anh sẽ kết hôn, về sau em phải chăm sóc mình thật tốt”. Cô ngẩn ra, lập tức cười lên nói: “Chúc mừng”.Sau đó liên tục hỏi về bạn gái của anh, liên tục đề ra các phương án về áo cưới và tuần trăng mật, liên tục kể về hạnh phúc của bạn bè. An Thành lái xe đưa cô trở về, trước nhà không có đèn, xe tắt máy, màn đêm đen sì, mọi nơi đều vắng vẻ không tiếng động. Chợt anh đưa tay ra nắm lấy tay cô: “Vi Lan, chỉ cần em nói một câu, anh sẽ lập tức chia tay cô ta”. Ánh mắt của cô từ từ thích ứng bóng tối, dần dần thấy rõ anh con mắt, sáng phải như có ánh lửa. Cô chầm chậm rút tay về, mỗi lần rút về một phần, ánh mắt của anh cũng theo đó mà ảm đạm.

Rốt cuộc không đành lòng tàn nhẫn như vậy, hai giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay anh, chỉ vì hai giọt nước mắt này, anh đã hủy bỏ hôn lễ, bạn gái anh tìm đến tận công ty, tát vào mặt cô một cái, đau đớn khiến cô choáng váng, cảm thấy xung quanh ù đi. Thì ra thiên đường và địa ngục của mỗi người, cũng chỉ là một con đường. Nhìn cô gái đang nổi điên kia, dường như cô cũng thấy mình trong đó. Trái tim đau đến chết lặng, tan vỡ thành trăm mảnh.

Hôn lễ của Trần Phương Vũ diễn ra đúng ngày, cô đi dự tiệc một mình. Sắc mặt của anh giống như nhìn thấy quỷ, chẳng lẽ sợ cô trước mặt mọi người lên sân khấu diễn một đoạn phim lúc tám giờ? Cô lại cười lên, đưa bao lì xì rồi trở về nhà. Cô vừa đi đã gặp phải đèn đỏ, taxi dừng lại, thế giới ngoài xe đều dừng lại, cô lẳng lặng một mình cười, cười không ngừng phải dựa vào cửa xe, làm cho tài xế liên tiếp quay đầu lại, muốn nói lại thôi.

Mượn 40 tập Phim Hàn về nhà xem, tình yêu của người ta, đơn giản cũng là long trời lở đất, oanh oanh liệt liệt, yêu đến chết đi sống lại. Cô thất thần ném cái đĩa xuống mặt đất, nơi này một cái, nơi kia một cái, giống như giọt nước mặt lạnh lùng rơi xuống. Chuông cửa kêu liên tục, cô chán nản ôm gối ngồi ở trong góc, trong DVD nhân vật nữ chính khóc không thành tiếng: “Không có anh, em sẽ sống thế nào?”. Tình yêu không thể coi là nhu cầu thiết yếu, rất nhiều người không gặp gỡ tình yêu, rất nhiều người bỏ qua tình yêu, cũng đều có thể sống được một đời. Nhưng mà phần mềm yếu nhất trong lòng đánh mất rồi, vĩnh viễn đánh mất rồi, dù tìm cả đời cũng không trở lại.

Cuối cùng cô cũng đứng lên đi mở cửa, là An Thành, bây giờ đang là 23 độ C mùa xuân nhưng khuôn mặt anh lại đầy mồ hôi. Vừa thấy cô, anh liền mất bình tĩnh, trong mắt lại lộ vẻ hung hãn: “Em đang làm cái gì? Tại sao điện thoại tắt máy? Tại sao không mở cửa? Anh thiếu chút nữa muốn phá cửa đi vào, em biết không?” Rất yêu, rất yêu một người, mới có thể rối loạn như vậy, mới có thể thảm hại như vậy. Cô òa khóc lớn, giống như trẻ con nhìn thấy mẹ, bị nhiều tổn thương như vậy, cũng biết rõ chỉ có anh bằng lòng, bằng lòng dung túng cho cô.

Càng dung túng, càng không quý trọng. Mượn rượu để say, nửa cười nửa giận: “An Thành, hôm nay anh có thể ở lại không?” Anh lại quay mặt đi không dám nhìn cô, cô ngửa mặt cười to, càng muốn lại gần, nhướn người lên gần tai anh nhẹ nhàng nói: “Cao An Thành, anh nói một câu đi”. Anh khó khăn đẩy ra cô: “Vi Lan, em muốn say rồi”. Ánh mắt của cô sáng ngời tựa như sao, ngón tay nghịch đôi mí mắt mềm mại của anh: “An Thành, anh là người tốt, khiến người ta rất thích”. Biết rõ anh chỉ cần ba chữ, cô lại không thể cho, ích kỷ mà tàn nhẫn, dùng phương thức khác làm anh lầm tưởng hi vọng. Sáng sớm ngày thứ hai khi anh nói: “Vi Lan, anh yêu em”. Cô thờ ơ, lấy điện thoại bên gối ra, nói: “Nói lại lần nữa, em muốn lưu lại làm nhạc chuông”.

Anh thật tức giận, đây là lần duy nhất anh tức giận. Nhưng cũng chỉ là vài ngày không gọi điện thoại cho cô. Cô chủ động gọi, anh cũng không chịu nhấc, chẳng qua là bởi vì trong điện thoại, cô nói đông nói tây, nói hươu nói vượn, anh chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng. Ba bốn ngày sau, tình hình lãnh đạm vẫn như vậy. Phỉ Thúy không khỏi vui vẻ chê cười: “Cuối cùng cũng có báo ứng?” Vi Lan cười khẽ, ngoài cửa sổ là một bụi hoa Ngọc Lan cao lớn, đang từ từ trổ hoa, giống như búp sen yêu kiều duyên dáng, nhưng cũng chỉ là giống như, từ lâu rồi, trong thành phố này không có hoa sen. Hoa hồng được ngâm trong ly thủy tinh trong suốt, dù đã rời cành, nhưng vẫn tỏa hương thơm ngát.

Sau đó ngày tháng cứ trôi qua, tưởng chừng như dài vô tận. Nhiều lần sóng vai ra vào, dưới ánh mắt của mọi người, Vi Lan và Cao An Thành không phải là một đôi không hạnh phúc mĩ mãn. Mưa đêm mùa thu không giống như mùa hạ, mưa rơi liên tục như nước lũ, từ trong quán rượu đi ra, anh bật CD, phát ra âm thanh u sầu, mở ra khung cảnh một con đường trải đầy hoa. Cô đột nhiên nói: “An Thành, nếu như anh không yêu em đến thế, chúng ta còn có thể”.

Anh yên lặng một chút, mới nói: “Anh biết.”

Tình yêu như một cán cân, nếu hai bên có trọng lượng không bằng nhau, lập tức sẽ mất đi sự thăng bằng. Càng nặng càng ngã sâu, ngã xuống Địa Ngục. Cô rất ích kỉ, khi ngã còn kéo cả anh ngã xuống, mà anh vẫn bình thản chịu đựng gian khổ.

Tựa như cùng cô đấu, rốt cuộc là cô yêu Trần Phương Vũ sâu hơn hay là anh yêu cô sâu hơn. Cho dù thắng thì người thắng chưa chắc đã hạnh phúc. Tình yêu bên trái, thiên đường bên phải.

Cảm ơn các bạn đã đọc truyện ngắn Tình yêu bên trái thiên đường bên phải do blog chị Tâm sưu tầm. Nếu thích câu chuyện, các bạn có thể tham khảo thêm bài viết độc quyền đã đăng  trên blog chị Tâm: Con gái có nên chủ động cầu hôn con trai?

Nếu bạn muốn ủng hộ Blog chị Tâm, hãy chia sẻ link bài viết này lên Facebook. Click vào Trang chủ để đọc những bài viết khác vừa updated

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét



Like để đọc tiếp hoặc chờ 10s!
Đừng quên like nhé! Source: hanoi weather